“Mạc Gia Thành” nghe Hạ Diệp Chi nói vậy thì trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Anh nhìn cô với vẻ trầm ngâm nhưng chỉ thản nhiên nói: “Đi thôi.”
Hạ Diệp Chi đi theo phía sau anh với vẻ mặt có chút phức tạp.
Mỗi người đều rất dễ dàng bị tình cảm chi phối. Bây giờ cô nhìn “Mạc Gia Thành” không thấy ghét nữa, trái lại còn biết ơn và sùng bái. Nếu anh không phải là em họ Mạc Đình Kiên, nếu như cô không lấy Mạc Đình Kiên…
Nhưng như vậy, vấn đề đã trở về điểm ban đầu.
Hạ Diệp Chi mỉm cười: “Đương nhiên là nghĩ cách rồi.”
“Cô không sợ anh họ sẽ truy cứu chuyện này sao?” “Mạc Gia Thành” không bộc lộ biểu cảm gì thử thăm dò cô.
“Nếu anh ta muốn truy cứu thì tối hôm qua đã tìm tới hỏi tội tôi rồi.” Vẻ tươi cười trên mặt Hạ Diệp Chi dần dần biến mất: “Anh ta rộng lượng như vậy, tôi đương nhiên càng phải trả cái tấm thẻ kia cho anh ta.”
Ban đầu cô cho rằng Mạc Đình Kiên bảo cô cất tấm thẻ đen này là một loại biểu thị thân phận của cô.
Bây giờ xem ra, tất cả chỉ vì anh không quá để ý tới tấm thẻ đen này mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

