Hạ Lập Nguyên đối với Hạ Hương Thảo là có thể không cần não nuông chiều đến coi trời bằng vung.
Dĩ nhiên là thích nghe người ta khen Hạ Hương Thảo.
Nói thẳng ra, nhiều năm nay Hạ Diệp Chi trong lòng người nhà họ Hạ, trình độ nghe lời không khác gì một con chó nhà nuôi, cho nên cô nói vậy, Hạ Lập Nguyên liền tin vài phần.
Huống hồ, Hạ Diệp Chi còn rớt ra thêm vài giọt nước mắt.
Hạ Lập Nguyên cuối cũng vẫn nhả ra: “Được rồi, trước bố điều con qua đó, nếu con không thể đảm nhiệm được, bố lại điều con về.”
Hạ Diệp Chi hướng ông ta cười ngọt ngào: “Cảm ơn bố.”
……
Hạ Diệp Chi vừa đi, Hạ Lập Nguyên gọi điện thoại nội bộ cho Hạ Hương Thảo gọi cô đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

