Thẳng đến khi hai bên mặt của Hạ Hương Thảo sưng đến nỗi không nhìn ra nổi dung nhan ban đầu, Mạc Đình Kiên cũng không kêu ngừng.
Trái lại Hạ Diệp Chi xem đến không nỡ, ở dưới bàn cô đá nhẹ vào chân anh, nhỏ giọng nói: “Mạc Gia Thành!”
Mạc Đình Kiên quay đầu nhìn cô, biết cô muốn anh kêu ngừng, ngón tay thon dài của anh gõ hai cái lên bàn, sau đó mới từ tốn mở miệng: “Được rồi, ông Hạ thật là nhẫn tâm, con gái như hoa như ngọc của mình mà cũng chịu được đánh thành như vậy.”
Trong ngữ khí của anh, hoàn toàn không hề nghe ra sự tự giác là kẻ đầu sỏ, ngược lại giống như một người đứng cạnh xem trò hay.
Trong lòng Hạ Lập Nguyên uất nghẹn, thế nhưng lại không thể đắc tội với anh, ông ta cúi đầu liếc nhìn qua Hạ Hương Thảo, xong lập tức quay đầu ra chỗ khác.
Mục đích của Mạc Đình Kiên đã hoàn thành, cũng lười tiếp túc ở lại đây, quay đầu liếc mắt nhìn Hạ Diệp Chi bên cạnh, ngữ khí rõ ràng là ôn hòa hơn: “Ăn no chưa?”
Hạ Diệp Chi bỏ miếng bánh bí đỏ chưa ăn xong trong tay xuống, thu lại vẻ mặt hết sức ngạc nhiên, gật đầu: “No rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

