Hạ Diệp Chi mắt trừng to: “Trần. . .”
Lời sau cô còn chưa kịp nói ra, người đàn ông đeo khẩu trang mắt hơi híp lại ngắt lời cô: “Câu này không phải anh nên hỏi em sao? Em rảnh sao mà chạy đến đây làm gì?”
Giọng nói dễ nghe còn mang chút nghiêm khắc, sự thân thiết thể hiện ra vừa đúng mực.
Hạ Diệp Chi suýt thì cho rằng người đàn ông này thật sự là “anh họ” của mình, sững sờ nói: “Em vừa đang định về đây.”
Người đàn ông kia vẫn còn muốn ngăn Hạ Diệp Chi lại, anh chàng đeo khẩu trang thong thả rút điện thoại ra: “Muốn tôi báo cảnh sát không?”
Người đàn ông kia nghe vậy, lập tức tránh ra.
Hạ Diệp Chi theo anh chàng đeo khẩu trang vào xe, cô phân vân xong lại dọ dự, cuối cùng lấy hết sức can đảm hỏi: “Anh là Trần Tuấn Tú phải không?”
Trần Tuấn Tú kéo khẩu trang xuống, cười nhìn cô: “Dễ nhận ra vậy sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

