Hạ Diệp Chi thấy vậy, đuôi mắt kéo lên, kích anh một câu: “Đến cốc cà phê cũng bưng không vững, thận không tốt à?”
Mạc Đình Kiên nhếch môi, đặt cốc cà phê lên bàn trà, cũng không lau vết cà phê dính trên người, dáng vẻ thong dong nói: “Cô thử một chút không phải sẽ biết sao?”
Hạ Diệp Chi vén tóc, nhìn lướt qua anh rồi quay người đi ra cửa, giọng nói mang chút kiêu căng vọng vào: “Anh mơ đi!”
Kẻ địch giống như một chiếc lò xo, ta yếu thì hắn mạnh!
Hùng hồn oán giận “Mạc Gia Thành” vài câu, cô có cảm giác bản thân thiên hạ vô địch rồi.
“Mạc Gia Thành” cũng không đáng sợ đến thế!
Về sau cô mà còn chịu anh ta uy hiếp, cô chính là con chó!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

