Hạ Hương Thảo từ nhỏ lớn lên đã được chiều chuộng, làm gì nghe lời của Thẩm Sơ Hoàng, cô ta cười lạnh lùng: “Anh đừng ở đây đóng giả người tốt, trước đây việc vu khống cho người phụ nữ này thừa nhận rằng cô ta cướp vị hôn phu của em là ý của anh đấy!”
Giọng nói của Thẩm Sơ Hoàng hơi run lên: “Đó chẳng phải là do anh đã tin những lời dối trá của em à!”
Mộc Tương Tương nghe bọn họ đối thoại với nhau mới cảm thấy bản thân đã đánh giá thấp con người Thẩm Sơ Hoàng rồi.
Càng là người bề ngoài tỏ ra chính trực thì càng lại là người âm mưu khiến cho người khác trở tay không kịp.
May mà cô sớm đã nhìn rõ con người Thẩm Sơ Hoàng.
“Hai người đừng nói nữa.” Mộc Tương Tương đi lên từ phía sau lưng Thẩm Sơ Hoàng, nhìn anh ta và nói: “Anh có thể đi trước không? Tôi có lời muốn nói với chị tôi.”
Trước đây Thẩm Sơ Hoàng tin lời của Hạ Hương Thảo mà hiểu lầm Mộc Tương Tương, bây giờ tin xấu của Hạ Hương Thảo được truyền ra ngoài đương nhiên anh ta sẽ lại đứng về phía của Mộc Tương Tương.
Trong mắt anh ta dù sao thì Hạ Hương Thảo và Mộc Tương Tương cũng là chị em, bọn họ có mâu thuẫn gì thì đương nhiên là đóng cửa bảo nhau, anh ta gật đầu và rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

