Sau khi bác sĩ tiêm thuốc hạ sốt cho Mộ Đình Hy, tình trạn của anh đã ổn định lại.
“Mộ Gia Thần” lại bắt đầu nói mớ, Mộc Tương Tương giúp anh lau mồ hôi, đang định rụt tay lại thì lại bị anh túm chặt lấy.
Mộc Tương Tương dùng sức giãy ra, nhưng tay anh nắm lấy tay cô chặt như một gọng kìm sắt, khiến cô không thể nào rút tay ra được.
Cô lườm anh một cái, nói: “Tôi có phải mẹ anh đâu, thả ra”.
Nhưng người đàn ông đang ngủ mê man kia nào nghe được lời cô nói, mà anh chỉ nắm chặt lấy tay cô, đôi mày đang nhíu chặt cũng dần buông lỏng, hô hấp dần nhẹ nhàng lại.
Đúng lúc Thẩm Lương gọi điện đến.
“Tiểu Lương, cậu đến rồi à?”.
“Mình đến cổng biệt thự rồi, cậu đâu?”.
Mộc Tương Tương cúi đầu nhìn “Mộ Gia Thần” đang ngủ yên lành trên giường, thử rút tay ra lần nữa nhưng lại bị anh nắm càng chặt hơn. Cô không còn cách nào khác, chỉ đành bảo Thời Dạ ra đón Thẩm Lương vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

