Anh nheo mắt suy nghĩ một chút, gật đầu, coi như đồng ý.
Số người mới vào bộ hàng năm của Bộ Ngoại giao không nhiều, hơn ba mươi người, vừa đủ chia thành ba tiểu đội. Sau đó tới phần phân chia ký túc xá cho từng người, bọn họ được cho nửa ngày để sắp xếp đồ đạc.
Cố Tích Triều ở cùng phòng với Tô Mộng, Tăng Nguyệt, Hà Tiểu Linh.
Tô Mộng và Tăng Nguyệt đều là người của cục phiên dịch.
Tô Mộng là đàn em của Cố Tích Triều, năm cô học năm tư thì cô ấy học năm nhất. Cố Tích Triều xinh đẹp tốt bụng, học giỏi, nên năm tốt nghiệp đã sớm được cục phiên dịch chọn đi đào tạo, rất nổi tiếng ở trường, các giảng viên đều kêu gọi sinh viên mới vào trường học tập theo cô.
Tăng Nguyệt tốt nghiệp một trường ngoại ngữ ở phía nam, là trường học cũng rất nổi tiếng trong ngành.
Hà Tiểu Linh là người của cục nghiệp vụ khu vực, trước đây cô ấy học tài chính, có tiếng Anh tốt, thi đậu vào bộ.
Sau khi sắp xếp gần xong, mấy cô gái ngồi trên giường Cố Tích Triều trò chuyện, chỉ có Tăng Nguyệt là không nói nhiều.
Cô đã chú ý khi ở trên xe buýt, ánh mắt Tăng Nguyệt nhìn cô không được thân thiện cho lắm.
Cô mỉm cười, mặc kệ cô ta.
Tô Mộng vẫn còn nhớ mãi người mà cô ấy nhìn thấy vào buổi sáng: “Chu huấn luyện viên đẹp trai quá, em chưa từng thấy người nào đẹp trai như vậy.”
Hà Tiểu Linh nói: “Hay là thử xem sao?”
Tô Mộng vội vàng lắc đầu: “Thôi thôi, anh ấy hung dữ quá.”
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.
Cố Tích Triều hất hàm về phía cửa, đó, chẳng phải là người đẹp trai nhất mà Tô Mộng nói đang đứng đó sao?
Cố Tích Triều khoanh hai tay trước ngực, nhướng mày nhìn anh. Cô học được dáng vẻ nghịch ngợm này ở đâu vậy?
“Có thể.” Tô Mộng nhỏ giọng nói.
Chu Hoài Cẩn đẹp trai thì đẹp trai thật, nhưng cô ấy rất sợ anh.
Chu Hoài Cẩn đến để kiểm tra nội vụ.
Anh bảo ba tiểu đội trưởng đợi ở bên ngoài, tự mình bước vào phòng.
Anh nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại trên giường cô.
“Đây là cái gì?” Giọng anh lạnh lùng, chỉ vào thứ lông xù trên giường Cố Tích Triều hỏi.
Cố Tích Triều thản nhiên trả lời: “Là một con gấu.”
“Tôi hỏi cô đó là thứ gì.” Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng.
Tô Mộng đứng bên cạnh cô suýt chút nữa bị dọa khóc. Cô ấy lặng lẽ kéo cô, ý là cô mau nói đi.
“Là một con gấu bông.”
Bình thường cô dịu dàng, lúc này nói chuyện cũng dịu dàng, nhưng lại cho người ta cảm giác như đang đối đầu, cãi nhau với anh.
Gương mặt anh không chút thay đổi, vươn tay dài túm con gấu bông lên: “Trên giường, ngoại trừ chăn ga gối đệm không được có đồ vật khác. Cái này, tôi tạm thời giữ lại.”
Cô chớp chớp mắt ra vẻ vô tội: “Không có nó em không ngủ được.”
Anh liếc nhìn cô một cái, cho cô một ánh mắt cảnh cáo.
Anh quen biết cô hơn hai mươi năm, chưa từng biết cô còn phải ôm thứ này mới ngủ được, cố tình gây sự.
Tay anh to, một tay đã che hết đầu con gấu bông, con gấu bông bị anh xách đầu, chỉ còn thân mình lơ lửng giữa không trung.
Cô suy nghĩ một chút, nở nụ cười với anh: “Được thôi, anh giữ hộ em, kết thúc huấn luyện quân sự em sẽ đến tìm anh để lấy.”
Giọng điệu thân thiết, còn mang theo chút ẩn ý.
Thực sự là không sợ chết.
Anh không trả lời cô, lại nhìn giường của cô.
“Chăn phải gấp thành khối đậu phụ.”
Cô xòe tay, vẻ mặt bất lực: “Em không biết gấp.”
Anh nhìn cô một cái, tiện tay đặt con gấu bông trên tay lên bàn, cúi người xuống kéo chăn cô đã gấp lại ra, trải ra.
“Tôi làm mẫu một lần, trước khi ăn cơm trưa mà không học được thì không cần đến nhà ăn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



