Một tuần trước khi huấn luyện quân sự, bộ đặc biệt cho nghỉ phép, để mọi người chuẩn bị.
Cô đặt vé máy bay, về nhà bà ngoại ở Giang Nam một chuyến.
Bà ngoại là nhà ngoại giao đời đầu của Trung Quốc mới, sau khi nghỉ hưu khỏi ngành ngoại giao vẫn luôn làm công tác giảng dạy tiếng Pháp tại Học viện Ngoại ngữ. Ông ngoại và bà ngoại đều là người hoài cổ, sau khi hai người già rồi liền trở về ngôi nhà cũ ở Giang Nam.
Ông ngoại mất khi cô học cấp ba, một mình bà ngoại sống ở ngôi nhà cũ không tiện, Mạnh Vãn đã khuyên bà cụ về Bắc Kinh mấy lần, nhưng đều bị từ chối… bà cụ không nỡ rời xa nơi đã cùng chồng trải qua tuổi thanh xuân và tuổi già.
Cố Tích Triều đi giày vải, khi một chân bước lên phiến đá xanh hơi trơn, cô mới thực sự cảm thấy mình đã trở về.
Trước năm tuổi, cô đã sống ở đây, tuy trẻ con không nhớ nhiều chuyện, nhưng cô vẫn luôn nhớ lúc tết Thanh minh ông ngoại đã bế cô đi mua bánh trôi, bên cạnh cầu nước chảy róc rách là những người phụ nữ mặc sườn xám nói giọng Giang Nam mềm mại, bà ngoại vừa thêu hoa vừa dạy cô tiếng Pháp.
Thời gian cô ở đây chỉ vỏn vẹn vài năm, nhưng sự dịu dàng của vùng sông nước Giang Nam như thấm vào tận xương tủy của cô, dù sau này được mấy cậu con trai nghịch ngợm trong đại viện che chở mà trở nên hoạt bát hơn, nhưng lúc cười nói vẫn vô tình toát ra vẻ dịu dàng quyến rũ đó.
Cửa nhà cũ mở ra, cô bước qua ngưỡng cửa mà hồi nhỏ không biết đã bị nó làm cho vấp ngã bao nhiêu lần.
“Bà ngoại.” Cô khẽ gọi.
“Thất Nguyệt về rồi à.” Dì Lý vẫn luôn chăm sóc bà ngoại đáp lại: “Đã hẹn với Tiểu Chu chưa, hai người đến một trước một sau à?”
Chuyện Cố Tích Triều về đây trước khi đi nước Y, đã là chuyện của ba năm trước rồi.
Lần này trước khi về nước, cô đã gọi điện thoại cho bà ngoại, nói sau khi về nước sẽ đến thăm bà.
“Anh Tiểu Cẩn cũng ở đây sao?” Cố Tích Triều ngạc nhiên.
“Mấy năm cháu không ở trong nước, nằm nào Tiểu Chu cũng đến thăm chúng tôi hai ba lần đấy.”
Dì Lý biết tính chất công việc của anh, một năm chẳng có mấy ngày nghỉ, có thời gian rảnh là chạy đến đây, không phải vì cô gái nhà dì ấy thì vì ai chứ?
“Đang nói chuyện với bà cụ đấy.” Dì Lý vui vẻ dẫn cô vào trong.
Nghe thấy lời của dì Lý, khóe mắt đuôi lông mày của cô đều giãn ra.
Không biết bà ngoại và anh đã nói gì, cô nghe thấy tiếng cười khẽ của anh, hình như là bà ngoại đang kể cho anh nghe chuyện xấu hổ hồi nhỏ của cô.
Cô còn muốn nghe lén thêm một chút nữa, dì Lý đã đi vào trước: “Bà cụ, Thất Nguyệt về rồi.”
Cố Tích Triều chỉ có thể đi theo vào trong.
Bà ngoại và Chu Hoài Cẩn đang ngồi trên chiếc ghế cao cổ kính ở chính sảnh. Hôm nay anh ăn mặc thoải mái, thấy cô đến thì bày ra vẻ mặt như cười như không.
“Bà ngoại.” Lúc nói chuyện với bà ngoại, cô luôn nũng nịu, vừa nói vừa đi đến, ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh bà cụ: “Cháu nhớ bà lắm á.”
“Cuối cùng cũng về rồi, ở bên đó có khỏe không?” Bà cụ rất vui mừng, sờ đầu cô, lại nắm tay cô, cẩn thận nhìn cô từ trên xuống dưới một cách tỉ mỉ.
“Hai đứa cố ý cho bà cụ này một bất ngờ đấy à, trở về còn giả vờ đến trước sau.”
Trong mắt anh ánh lên nụ cười nhàn nhạt, không nói gì, chỉ nhìn cô.
Cô cũng nhìn anh với nụ cười tươi rói: “Cháu không xấu xa như vậy đâu, là anh ấy nghĩ ra đấy ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


