Bên này Văn Dục Phong vừa mới đến phía trước bục giảng, liền nhìn thấy ánh mắt Thẩm Lương nhìn chằm chằm ba lô phía sau hắn, nghe thấy hắn trêu ghẹo ——
"Văn Dục Phong, hôm nay em phụ trách xách ba lô cho lớp chúng ta?"
"Đúng là xách ba lô nhưng không phải cho cả lớp." Môi Văn Dục Phong cong lên, nở nụ cười lười nhác, đôi mắt cong lên có chút phóng túng: "Là ngự dụng."
*Ngự dụng: Đồ vua đã dùng hoặc chưa dùng đều được gọi là ngự dụng.
"........"
Tần Tình đuổi theo lại đây liền nghe thấy những lời này, dưới chân không khỏi dừng lại, vài giây sau liền đỏ mặt.
"Tần Tình, lớp muốn mượn ngự dụng của em để giữ biểu ngữ một chút, em thấy được không?"
Tần Tình trả lời không cần suy nghĩ: "Thầy Thẩm, cánh tay của Văn Dục Phong còn chưa có tốt nữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)