Qua hai giây, hắn quay người lại.
Thanh âm mang theo một tia bất đắc dĩ: ".......!Được."
Trước khi đi Tần Tình vẫn không yên tâm, duỗi ngón tay nhẹ nhàng chỉ chỉ cánh tay phải.
"Mặc kệ vì cái gì, miệng vết thương mà vỡ ra, em liền dọn về chỗ Phương Hiểu Tịnh ngồi."
"........!Chậc." Khóe môi Văn Dục Phong cong lên hai phần, cảm xúc mềm mại dưới đáy mắt: "Em còn học được cách uy hiếp anh?"
Lần này Tần Tình không để ý hắn, nhẹ nhàng liếc nhìn hắn một cái, xoay người chạy mất.
Chờ cho tới khi nhìn cô gái nhỏ rời đi, Văn Dục Phong mới thu hồi tầm mắt, chậm rãi xoay người.
Cùng lúc đó, ý cười trên mặt hắn cũng phai nhạt một chút, đôi mắt đen trầm xuống khiến người ta phát lạnh.
"Chúng ta...." Môi nam sinh cong lên: "......!Nói chuyện?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)