Thẩm Lương nghe vậy cười càng thêm tươi: "Có tâm tư như vậy rất tốt, bất quá cũng không cần quá tiếc nuối —— dù sao dựa theo thành tích lúc trước của em, có tham gia thi hay không thì cũng không khác nhau quá lớn."
Lời này vừa nói ra, trong lớp học có người không nhịn được liền bật cười.
Nhưng ngay lập tức liền bưng kín miệng, lo lắng nhìn về phía Văn Dục Phong ở trên bục giảng, sợ không cẩn thận liền chọc tới vị giáo bá này.
Văn Dục Phong quay lưng về phía mọi người trong phòng học, đầu cũng không quay lại nhìn, đối với những lời này của Thẩm Lương cũng không cảm thấy bực mình.
Bọn học sinh chỉ nghe âm thanh khàn khàn đầy ý cười của nam sinh phát ra ——
"Có thầy Thẩm trợ giúp, em sao có thể phụ lòng?"
Thẩm Lương: "Đổi bạn cùng bàn qua, thành tích không biết có thể tiến bộ lên được nhiều hay ít, nhưng lại nói rất nhiều a?"
Âm thanh lời nói đè xuống cực thấp, bàn đầu tiên cũng không nghe rõ, Văn Dục Phong không hề lắm lời, hướng về phía Thẩm Lương gật đầu một cái, liền xoay người mỉn cười đi về chỗ ngồi của mình.
Tới trước bàn học, tay trái của Văn Dục Phong chống lên mặt bàn, trực tiếp cúi người nhìn xuống cô gái nhỏ ——
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)