Âm thanh trầm thấp của nam sinh vang lên, Kiều An ngồi bên cạnh hắn cũng cảm thấy kinh ngạc:
"Dục......!Dục ca?"
"........"
Văn Dục Phong căn bản không nghe thấy lời nói của Kiều An.
Hắn chống tay vịn của sô pha để đứng dậy, lúc đứng lên thân hình còn hơi lung lay.
Hiển nhiên là say không nhẹ.
Bất quá dù ở loại trạng thái nào, ánh mắt nam sinh vẫm như cũ nhìn chăm chú cô gái nhỏ đang ngồi ở sô pha đối diện, ánh mắt âm trầm đến dọa người.
Nếu nói Tần Tình hơi ngây ngốc, thì người ở hai bàn còn lại hoàn toàn lạc vào trong sương mù.
——
Nam sinh nhỏ nhìn thấy biểu tình dại ra của Kiều An, nhỏ giọng nói: "Kiều An ca, thấy em nói đúng không........!Dục ca tuyệt đối là coi trọng cô gái nhỏ nào đó bên bàn kia, anh xem, không phải là đang tới đó sao?"
Một bàn khác cả nam lẫn nữ, biểu tình của Tôn Uyển có chút khó coi, cười với Phó Hàm Lâm: "Cô ấy thật có tâm kế, còn biết làm theo cách ngược lại, chó Văn Dục Phong chú ý a."
"......." Ánh mắt của Phó Hàm Lâm phức tạp nhìn Tôn Uyển, nhưng cũng không nói gì, quay người lại.
Tuy rằng Văn Dục Phong nhìn chằm chằm Tần Tình, nhưng trước hết vẫn phải đi tới trước mặt Tôn Kỳ Phong.
Lúc nãy Tôn Kỳ Phong bị hắn gọi lại, mặc dù không có tiếp tục sát lại nhưng cũng không hề lùi lại nửa phần.
Vẫn duy trì tư thế cúi người, Tôn Kỳ Phong ngước mắt, bộ dáng nho nhã bình tĩnh mỉm cười như cũ ——
"Dục ca đây là muốn cướp người?...........!Nhưng cô gái nhỏ này chạy từ chỗ anh đến nơi này của tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)