"Bà cứ trực tiếp gọi điện thoại cho cháu.
Giúp đỡ được cho bà nội thì không thể coi là phiền toái."
Tần Tình ngồi ở phòng khách nghe thấy được, khuôn mặt nhỏ càng căng hơn.
——
Sao cô không nhớ rõ Văn Dục Phong trong ấn tượng của mình khi nào lại dễ nói chuyện như vậy?
Qủa thực đều phải làm người không quen biết.
.........
Tần Tình ngồi trên sô pha ngây ngốc, cơn buồn ngủ ập tới cô đang tính ngáp liền bị nghẹn trở về.
—— "Tiểu Dục?"
Đôi mắt xinh đẹp của Tần Tình mở to, dại ra nhìn về phía hai người.
"........."
Văn Dục Phong từ phòng bếp đi ra có chút do dự, lơ đãng liếc nhìn Tần Tình ở sô pha đang trợn mắt há hốc mồm, khóe môi hắn không nhịn được liền cong lên, sau đó quay lại trả lời: "Được, cảm ơn bà nội."
"Cảm ơn cái gì, về sau không cần khách khí với bà nội."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)