"Em cho rằng đem nước anh cho trả lại cho anh là có thể thanh toán xong sao?"
Tần Tình ngơ ngác ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nam sinh đang cúi xuống, hàng mi cong chớp chớp.
Tần Tình càm thấy chính mình nhất định đã nghe nhầm.
Tỷ như có phải hay không cô nghe được cái từ "chưa"?
—— anh ấy hẳn là đã hiểu lầm mình đã uống qua đi?
Nghĩ vậy Tần Tình liền hoàn hồn, ngay lúc này, cô mới cảm thấy khoảng cách giữa hai người quá gần nhau.
Đến nỗi hơi thở nóng rực của đối phương do mới vận động phả lên người mình.
Tần Tình vội nâng tay, đem chai nước kia ngăn cách giữa hai người, cảm nhận được hơi thở có chút ái muội.
" Em không lừa anh, em thật sự chưa có uống qua."
Tầm mắt liền rơi xuống chai nước đang ngăn cách hắn, ánh mắt của Văn Dục Phong lạnh lẽo nhìn chai nước kia một cái, môi mỏng liền cong lên.
Hắn nâng cánh tay trái lên, chống lên bức tường phía sau Tần Tình, tay phải nhẹ nhàng đem chai nước đang làm chướng ngại mình bỏ qua một bên.
Tầm mắt hai người một lần nữa chạm nhau.
Ánh mắt của Văn Dục Phong rơi xuống đôi môi đang khô khốc của cô gái nhỏ.
Nam sinh đột nhiên thâm trầm.
——
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)