"..........."
Ngay lúc này, biểu tình của hai người liền cứng đờ.
Tiết tự học không có giáo viên quản lý nên có chút ồn ào, Văn Dục Phong vừa xuất hiện, hơn phân nửa lớp học đều an tĩnh, không dám lên tiếng.
Bọn họ nhìn thấy bạn học mới đi theo phía sau tới chỗ ngồi của Văn Dục Phong, có không ít người vì tò mò mà ngó tới.
Vừa đến chỗ ngồi, một tay của Văn Dục Phong xách cái ghế cao ra, đặt ở bên cạnh, tự ngồi xuống.
Chờ hắn ngồi xuống ngước mắt lên nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp của cô gái nhỏ đang nhìn hắn.
Biểu tình kia khiến cho Văn Dục Phong cảm thấy trong lòng mình như có một móng vuốt mèo cào cào bên trong, ánh mắt hắn tối lại, môi hơi cong lên.
"Không ngồi?"
Tần Tình chớp chớp mắt: "Em ngồi ở đây sao?"
"........" Văn Dục Phong cười nhẹ, giọng nói hơi khàn: "Em nghĩ muốn ngồi trong lòng anh?"
Hai con ngươi tối đen lại rạng rỡ sáng lên.
Nghe câu này Tần Tình mặt không đổi sắc, hơi cúi đầu xuống, nhanh chóng liếc nhìn Văn Dục Phong một cái, sau đó mới ngồi xuống.
Bàn học sạch sẽ, gần tầm mắt nhất chính là cái gối mềm mềm màu xám.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)