Tần Kinh Quốc bị giáo huấn đến mức khuôn mặt già cũng đỏ bừng: "Mẹ......Mẹ đừng nói nữa, Tiểu Văn còn ngồi ở đây, đừng để cho người ngoài chế giễu."
"Người ngoài cái gì mà người ngoài!" Bà nội Tần vỗ một cái lên tay vịn ghế sô pha: "Hai ngày trước mẹ đã muốn nói, vì sao còn nghẹn tới bây giờ? Mẹ chính là đợi Tiểu Dục tới cửa, để cho thằng bé một viên thuốc an thần —— mấy năm trước mẹ đã nhận định, chỉ cần Điềm Điềm của chúng ta nguyện ý, chuyện của hai đứa nó, hai đứa con ai cũng không có tư cách phản đối!"
"Mẹ, bọn con dù sao cũng là cha mẹ của Tiểu Tình, khẳng định muốn suy xét........"
Cho tới khi hai người phục hồi tinh thần lại, cục diện trước mắt đã ổn thỏa, không có cơ hội hòa giải.
Sự tích tụ trong lòng bà nội Tần cũng vơi đi, thần sắc cũng nhu hòa xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)