Đến khi một chuỗi tiếng bước chân truy đuổi vọng đến, Tô Mạc Mạc bỗng dưng hoàn hồn.
Cô gần như ngồi xổm xuống theo bản năng.
——
Trước mặt Thương Ngạn trống không. Anh buông mắt, thấy cô gái bên ngồi thụt người xuống, chui ra từ khe hở giữa tay anh và bức tường.
“Xuất, xuất phát…… Xuất phát, sắp trễ rồi.”
Cô gái mang theo giọng nói mềm mại chưa hết run, bước đi theo hình chữ Z rồi biến mất ở cầu thang.
Thương Ngạn trầm mặc rũ mắt.
Năm giây trước.
Anh xác định mình chỉ muốn chọc nhóc con nhà mình thôi.
Ba giây trước……
Đại khái, khi đó anh đã không chắc rằng tư duy của mình có còn ý thức được “mình” nữa hay không.
Ma xui quỷ khiến.
Thương Ngạn cười nhạt, giơ tay xoa mặt, xoay người và đi xuống lầu.
Bây giờ anh thật sự không biết mình có thể chịu đựng thêm bao lâu nữa……
*
Bốn người của tổ máy tính tập trung ở cửa Đông của Tam trung, đi đến nơi trước giáo viên phụ trách Hoàng Kỳ Thịnh, cả nhóm ngồi vào hai chiếc xe riêng do Thương Ngạn gọi, chạy đến ga tàu hỏa của thành phố C.
Trên đường, Ngô Hoằng Bác ngồi sau xe còn đang oán giận: “Lần này trường kì thật đấy, mấy cuộc thi nhỏ trước kia đều ngồi máy bay, sao giải đấu quan trọng lần này lại cho chúng ta đi bằng xe lửa thế?”
“……” Loan Văn Trạch trầm mặc suy tư gì đó.
“Lão Loan, cậu nghĩ gì thế.”
Loan Văn Trạch hoàn hồn, cười cười, “Không có gì. Nhưng mà lần này chúng ta xuất phát trước một ngày, đừng sốt ruột, cứ từ từ, chậm mà chắc.”
“Cũng đúng.”
Tới nhà ga, lúc lấy vé xe, Ngô Hoằng Bác ngây ngẩn cả người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
