Tiếng chuông của tiết tự học cuối cùng vang lên, Thương Ngạn khoanh tay tựa vào cửa văn phòng tổ máy tính, vọng vềhướng cầu thang.
Trong phòng, Ngô Hoằng Bác đi đến trước bàn Loan Văn Trạch, nhỏ giọng nói thầm: “Tôi có cảm giác gần đây cha Ngạn có ý đồ xấu với Tiểu Tô.”
Loan Văn Trạch: “??”
Ngô Hoằng Bác: “Thật đó! Cậu nhìn đi, bây giờ Tiểu Tô đến muộn bao lâu chứ? Mới có vài phút đúng chứ, vậy mà cậu ấy đã không chờ được, chạy đến cửa chờ —— chẳng lẽ không giống bộ dáng động lòng thú sao?”
Loan Văn Trạch: “…………”
Loan Văn Trạch phức tạp ngó qua nam sinh cạnh cửa một cái.
Đúng lúc này.
Thương Ngạn đột nhiên quay người lại.
Ngô Hoằng Bác còn đang định tám chuyện thêm hai câu với Loan Văn Trạch giật bắn mình, đứng phắt dậy, sống lưng thẳng tắp ——
“Cha Ngạn, lúc nãy tôi chưa nói gì hết!”
“……”
Thương Ngạn liếc qua Ngô Hoằng Bác không đánh đã khai, hiện tại không có tâm trạng đùa với cậu ta.
Thương Ngạn lập tức đi đến bàn Loan Văn Trạch, cánh tay đặt lên tấm ngăn ô vuông, hơi khom người, ánh mắt tối đen.
“Văn Trạch, cậu xem diễn đàn và Tieba trường có chuyện gì không.”
“Vâng.”
Để phòng ngừa bọn họ dùng mánh lới, trước kia Thương Ngạn đã cắt đường dây mạng trong Tổ Huấn Luyện.
Không lâu sau, bên này đã kết nối được internet, Loan Văn Trạch dựa theo yêu cầu của Thương Ngạn, lướt hết các trang diễn đàn và Tieba trường.
Khi dừng lại, biểu cảm cậu ta nghiêm túc nói.
“Ngạn ca, đúng là đã xảy ra chuyện.”.
“……”
Ánh mắt Thương Ngạn hơi trầm xuống.
“Mẹ nó ——chuyện gì xảy ra??”
Ngô Hoằng Bác kinh ngạc, vội vàng ló đầu qua, bò qua trước máy tính của Loan Văn Trạch, xem hết toàn bộ giao diện Tieba.
Cậu ta hóa đá tại chỗ.
“Cái gì, là sao chứ…… Bài viết này nói Tiểu Tô của chúng ta có bệnh tim bẩm sinh?”
Ngô Hoằng Bác ngơ ngác nói xong, cố gắng cười gượng:
“Ha ha…… Mấy thứ này mà cũng dám bịa đặt, sao có thể bịa đặt…… Lão Loan, cậu lấy phần mềm phân loại trong ổ cứng của tôi quét nó đi —— đây là đồ P, chắc chắn là P*!”
*(P: Photoshop)
Loan Văn Trạch không đáp, cũng không động đậy.
Cậu ta đen mặt đọc bài viết đó.
Ngô Hoằng Bác đẩy cậu ta một cái, “Làm gì vậy, cậu cũng không tin phải không? Sao có thể chứ! Tiểu Tô của chúng ta —— ngoan như vậy, đáng yêu như vậy, còn nghe lời như vậy—— sao cậu ấy có thể mắc căn bệnh này…… Vô lý!”
Chính Ngô Hoằng Bác cũng biết những lời mình vừa nói không hề có căn cứ hay đạo lý gì, nhưng bài viết này thình lình xuất hiện làm cậu ta không thể tiếp thu.
Ngô Hoằng Bác lẩm bẩm vài câu rồi đột ngột nghĩ đến một chuyện, nhanh chóng quay đầu nhìn Thương Ngạn.
“Ngạn ca, đây không phải sự thật phải không??”
Thương Ngạn rũ mắt, mặt không cảm xúc nhìn Ngô Hoằng Bác.
“Nếu đó là thật thì cậu sẽ làm gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

