“Thương Ngạn, ra đây.”
Cánh môi đỏ thắm của người phụ nữ khép mở.
Chất giọng của cô có khuynh hướng lạnh lẽo, tựa như tảng băng thổi nhẹ bên tai, để lại sự lãnh lẽo thấm vào, còn mang theo một lực hấp dẫn đặc biệt.
Vẻ đẹp của người phụ nữ này rất có tính công kích, khiến người nhìn vừa lướt mắt qua đã vô thức dừng hô hấp.
Bị hai thứ đó tạo nên ấn tượng mạnh trong lòng, bọn học sinh của lớp 11-1 không hẹn mà cùng im lặng trong khoảng mười giây.
Tịch mịch kéo dài.
Thương Ngạn ngồi ở hàng đầu tiên cứng người lại, khuôn mặt tuấn tú lập tức đen sì, đứng dậy bước ra ngoài. Thấy cảnh đó, học sinh trong lớp cầm lòng không đậu ồ lên.
Tề Văn Duyệt dại ra vài giây, sau khi bóng dáng hai người biến mất sau bức tường của lớp học, cô nàng hoàn hồn lại, biểu cảm có chút vặn vẹo ——
“Bạn bạn bạn cùng bàn…… Người này có phải là…… Có phải là người hồi lớp mười ——”
Liêu Lan Hinh thu hồi ánh mắt phức tạp.
Cô gật đầu.
“……”
Tô Mạc Mạc ngồi hàng trước nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, cô khó hiểu cau mày quay xuống, hỏi:
“Không quen biết, nhưng đã gặp rồi. Lúc vừa khai giảng năm lớp mười, cô ấy đã tới tìm Thương Ngạn.” Liêu Lan Hinh tạm dừng, “Sau đó trong trường lại có người đồn rằng đó là bạn gái của Thương Ngạn.”
Tô Mạc Mạc ngây ra.
Tề Văn Duyệt ngồi cạnh thống khổ nói nhỏ: “Này bạn cùng bàn…… Mấy chuyện này đừng nên nói cho Mạc Mạc nghe chứ……”
“Tại sao không nói?”
Liêu Lan Hinh không đồng ý liếc qua Tề Văn Duyệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

