Mấy giáo viên nghẹn họng không nhẹ.
Bọn họ buồn bực ngẩng đầu, muốn nhìn xem coi học sinh nào dám phá hỏng thời điểm bọn họ thể hiện thì một cô gái đi ra từ đằng sau Thương Ngạn.
Tô Mạc Mạc đi đến trước mặt giáo viên đang cầm hộp cấp cứu, cô không ngẩng đầu, chỉ nhìn cái hộp không chớp mắt.
“Xin hãy cho em cái hộp này.”
Giọng cô mềm nhẹ mà bình tĩnh, giữa lúc mọi người hoảng loạn có không biết làm sao lại có một sức mạnh trấn an lòng người một cách khác thường.
Giáo viên này còn chưa kịp phản ứng, tay ông đã tự giác đưa hộp qua.
Tô Mạc Mạc nhận lấy rồi xoay người về.
Toàn bộ quá trình, trên gương mặt xinh đẹp kia không có bất kì cảm xúc gì.
…… Chỉ có quanh hốc mắt là đỏ bừng.
Đến khi cô trở về bên cạnh Thương Ngạn, một giáo viên mới đột nhiên hoàn hồn.
Chủ nhiệm Ngưu vội vàng bước lên, “Bạn học nhỏ này, em biết cách sơ cấp cứu sao? Không hiểu cũng không nên ——”
“Thầy.”
Lời của Thương Ngạn chặn đi chủ nhiệm Ngưu, cũng thuận thế ngắt lời còn lại của ông.
Đón lấy ánh mắt nhìn qua của bọn họ, Thương Ngạn cong khóe môi.
“Sẽ không sao.”
“À…… À, được.”
Giọng cô gái rất nhỏ, Thương Ngạn xoay nửa người, cũng phối hợp với cô nhỏ giọng xuống.
“Anh nói.”
Nhỏ đến mức như chỉ có hai người nghe thấy.
Tô Mạc Mạc: “……” Cô hơi ngẩng đầu, không nhẹ không nặng lườm Thương Ngạn một cái rồi mới lần nữa dời lực chú ý xuống băng gạc trong tay.
Thương Ngạn lại không dừng đề tài này.
Anh cười khẽ một tiếng.
“Hơn nữa, như vầy sẽ càng tốt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

