Vì ra mồ hôi, dăm sợi tóc dán lên mặt Túc Nghệ, hai má cô đỏ hồng, tay vì muốn đẩy Chử Ưng ra nên vẫn còn đang áp lên ngực anh.
Bốn khuôn mặt hóa đá trong chốc lát, Túc Nghệ rụt rè lên tiếng: "...Cháu chào dì."
Bà Chử hồi hồn, gật đầu coi như chào lại: "Hai đứa đang làm gì vậy, sao người đầy mồ hôi thế kia?"
Chử Ưng: "Tập thể hình."
"Không có thai?"
"Vâng." Túc Nghệ đỏ mặt, "Người ta chỉ viết bừa thế thôi, cháu không có thai... chẳng qua là béo."
Bà Chử đứng hình ngẩn tò te, gật gật đầu: "...Vậy à, béo mới đẹp, béo mới đẹp."
Túc Nghệ đúng là dở khóc dở cười.
Cái chuyện gì đây.
Chử Ưng hỏi: "Mẹ, sao mẹ lại tới?"
"Mẹ hả," bà Chử ho một tiếng, "mẹ qua thăm con, không được à? Con tự nói xem, bao lâu rồi con không về nhà cũ hả?"
"Dạo này công việc khá bận." Chử Ưng đáp rồi ôm eo cô nàng đứng bên, "Cô ấy mồ hôi khắp người rồi, con đưa cô ấy đi tắm, có gì để lát nữa nói sau nhé."
Túc Nghệ chạy như bỏ trốn lên tầng trên.
Sau khi chắc chắn mẹ anh không thể nghe được, cô mới la lên: "Làm sao bây giờ? Bị mẹ anh thấy rồi! Em em ăn mặc tùy tiện quá, lại còn chẳng trang điểm nữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)