Từ khi về Bắc Kinh, một ngày của Túc Nghệ cũng không hề rảnh rang hơn là bao.
Đi quay phim suốt một thời gian dài, giờ quay về, mọi việc ùn ùn kéo tới.
Hôm nay phải đi chụp ảnh cho các sản phẩm mùa mới của Pasion.
Mùa đông sắp sửa tới rồi, các sản phẩm mới của Pasion hầu hết là giày. Túc Nghệ ngắm nghía thấy ngứa ngáy trong lòng, bèn đi thử chụp mấy tấm gửi cho Chử Ưng xem.
Túc Nghệ nương nương: "[hình ảnh][hình ảnh][hình ảnh] đôi nào đẹp?"
Chử Ưng đang uống cà phê với đối tác, nghe thấy tiếng chuông, anh cúi xuống xem khung chat.
"Kế hoạch này quyết định vậy nhé, được ngài chiếu cố, tôi cũng rất trông đợi vào vụ hợp tác lần này," người đàn ông trung niên ngồi phía đối diện đẩy bản kế hoạch lại trước mặt Chử Ưng bằng cả hai tay, cất cẩn thận bản sao của bên mình rồi ngước nhìn Chử Ưng, cười thật tươi, "Chử tổng?"
"Ừ, để đó đi."
"Vâng, Chử tổng, tôi tiện đường đưa ngài về công ty luôn nhé?"
"Không cần." Chử Ưng đáp, "Anh cứ đi trước đi."
"Thế sao được... Tôi ngồi cùng ngài thêm một lát nữa vậy."
Khó lắm mới thương thảo xong chuyện hợp tác với Chử thị, ông ta đâu dám sơ suất.
Chử Ưng thấy đối phương ăn nói khúm núm như vậy, trong lòng thầm thở dài một tiếng.
"Không cần, tạm biệt."
Chử Ưng sải bước dài, chỉ mấy bước đã đi xa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)