Dương Nhược Lâm không ngờ Túc Nghệ lại đáp như vậy, mãi không nói tiếp được gì.
Thực ra, nhiều năm đã qua, ấn tượng của cô ta về Chử Ưng đã nhạt phai khá nhiều, hồi ở nước ngoài cũng từng có không ít đời bạn trai nhưng vì mệnh lệnh của ông nội, trước khi về nước, cô ta đã phải phủi tay sạch sẽ.
Mục đích cô ta trở về rất rõ ràng, là đám cưới.
Liên tiếp mấy hạng mục đầu tư của Dương thị đều gặp thất bại, vài năm trở lại đây ngày càng khủng hoảng, ngân hàng không cho vay thêm, cũng không có công ty nào chịu giúp không.
Đám cưới chính là đối sách tối ưu nhất do cụ Dương nghĩ ra, đối tượng kết thông gia trước nhất chính là Chử thị.
Trong mạng lưới quan hệ của gia đình họ, không có lựa chọn nào tốt hơn Chử thị, có nhiều tiền, có con cái ưu tú ở độ tuổi thích hợp, đúng là phương án tối ưu.
Dương Nhược Lâm nói: "Cô không khỏi tự tin thái quá, tình yêu của đàn ông trước nay đều chẳng bền lâu."
"Chuyện này thì không phiền cô quan tâm." Túc Nghệ liếc cô ta, "Còn chuyện gì khác không, không thì tôi đi trước đây."
"Đi? Đi đâu?"
Túc Nghệ cười như có như không: "Có liên quan gì tới cô?"
"Đôi bên đều là phụ nữ, tôi cho cô một lời khuyên." Dương Nhược Lâm vuốt tóc, "Nhân lúc còn chưa quá mức khó coi, tốt nhất là tự biết điều mà tránh xa Chử ca ca ra, tránh để ngày sau mất mặt, khóc cũng chẳng biết giấu mặt vào đâu."
"Cô bị mấy cái bình luận mình tự mua làm mụ mị đầu óc rồi à? Đúng là tự nghĩ mình hạy, mau thức tỉnh, cầm gương mà soi lại đi. Còn nữa." Túc Nghệ không cho cô ta nói, cười mỉa một tiếng, "Tôi không thích người khác gọi bạn trai tôi là "ca ca", mọi người không thân nhau, sao phải làm bộ thân thiết vậy?"
Dương Nhược Lâm: "Lúc tôi và Chử ca ca quen nhau, không biết cô còn đang nghịch đất ở đâu!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)