Trần Ương đi rồi, Túc Nghệ vừa đi vừa bấm điện thoại nhờ Ngô Tuyết in kịch bản chị ấy nhận được ra.
Hôm nay Chử Ưng tới cùng với tài xế, không phải việt dã mà là một chiếc Mercedes Benz, cô ngồi vào ghế sau, người đàn ông bỏ tập tài liệu đang cầm xuống hỏi: "Nói chuyện xong rồi à?"
Trong xe mở máy sưởi, Túc Nghệ cởi áo vét khoác trên người ra đáp: "Vâng."
Chử Ưng cầm lại áo khoác phủ lên đầu gối cho cô.
"Chú Mã, cho xe chạy thôi."
"Vâng."
Ngô Tuyết: "Kịch bản để bên phòng em đấy. Giờ em đang ở đâu? Có rảnh thì lên weibo đăng bài xin lỗi đi."
Túc Nghệ nương nương: "Xin lỗi gì ạ?"
Ngô Tuyết: "Cái câu "liên quan quái gì tôi" ấy, bên PR bảo em xin lỗi đi, đỡ phải rách việc, em muốn tự làm hay để chị vào nick của em làm thay?"
Túc Nghệ nương nương: "Để em tự làm."
Cô mở giao diện đăng bài mới trên weibo, nhíu mày suy nghĩ, viết viết xóa xóa, một lúc lâu cũng chẳng viết được mấy dòng.
Túc Nghệ thở dài.
Chử Ưng nâng vai đẩy đẩy cô: "Sao thế?"
"Không có gì." Túc Nghệ nói nhỏ, "Xem điện thoại trên xe nên em bị chóng mặt."
Tốc độ xe lập tức chậm lại, chú tài xế lo lắng hỏi: "Tại tôi lái xe xóc quá sao?"
"Không phải đâu ạ," Túc Nghệ giải thích, "cháu ngồi xe ai cũng vậy cả."
Chú tài xế nghe vậy mới yên tâm nhưng vẫn cho xe chạy chậm lại hẳn so với lúc trước.
Chử Ưng liếc nhìn thoáng qua xem cô viết gì: "Thế để về rồi viết."
Túc Nghệ đáp: "Sắp viết xong rồi."
Kiểm tra đi kiểm tra lại ba lượt xong Túc Nghệ mới bấm đăng bài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)