"Pikachu ấy!"
Túc Nghệ không hiểu gì: "Tất nhiên là nghiêm túc."
Chử Khê đang ngồi chơi một game e-sport mới ra ung dung nói: "Chị không phát hiện dạo này chị ấy toàn ngồi chơi điện thoại à?"
"Ai biết là chơi gì trên điện thoại chứ!" Ngô Tuyết tức quá hóa cười, "Lại còn random người chơi nữa, ai dạy em thế?"
Túc Nghệ nói: "Chử Khê."
"... Game thì học mãi không biết chơi nhưng các khái niệm trong game thì cũng học được kha khá."
Túc Nghệ đang tải game xuống máy tính, đáp không cần ngẩng đầu lên: "Cảm ơn đã khích lệ."
"Không phải khen em đâu." Ngô Tuyết khinh bỉ ra mặt.
Chử Khê thò đầu ra nói: "Em cũng thấy phát trực tiếp cứ ngồi xem mãi thì chán chết, chẳng bằng hát mấy bài đi còn hơn."
"Chuyện này thì quên đi được rồi." Ngô Tuyết giành phần xua tay, "Nghe người khác hát thì tốn tiền, nghe con bé này hát là mất mạng đấy."
"Ý chị là sao?" Túc Nghệ rướn tay nhéo nhéo eo của chị, "Đâu có kinh khủng vậy chứ!"
Chử Khê nói: "Hát em nghe thử một đoạn xem nào."
Túc Nghệ lập tức bỏ chuột xuống, hắng hắng giọng, hát ngay một đoạn.
Hát xong, cô nhướn nhướn mày: "Thế nào?"
Chử Khê giấu mặt nấp sau máy tính: "... Nghe chị hát xong, bản gốc hát thế nào cũng không nhớ nổi nữa."
OK, sự nghiệp tán gẫu ngày hôm nay coi như đã tận mạng.
Túc Nghệ mặc kệ hai người, vẫn chưa tới giờ phát trực tiếp, cô mở nick phụ đi lướt weibo.
Ngô Tuyết ngồi bên bảo: "Em xem đấy, làm tiệc thì không làm, chạy đi phát trực tiếp, làm tiệc sinh nhật cùng lắm chỉ hết một, hai tiếng, phát trực tiếp tốn tận những bốn tiếng liền."
Ánh mắt Túc Nghệ hơi buồn buồn nhưng giọng nói thì vẫn rất vô tư: "Năm nào cũng làm tiệc sinh nhật, fan không chán thì em cũng chán rồi."
Thực ra cô chỉ định phát trực tiếp một giờ.
Sinh nhật năm nay cô vốn muốn cùng chia sẻ nó với Chử Ưng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)