Thôn Khả Lãm có một ông lão làm nghề lái đò trên dòng sông Đáy, người dân quanh thôn thường quen gọi là ông lão Hành. Chẳng ai biết tên thật của lão là gì, chẳng biết thân thế của lão ra sao, đến đây từ bao giờ. Người lớn trong thôn thường bảo là lâu lắm, chắc phải từ cái lần chạy loạn giặc Mông cơ. Tính ra, thế đã lâu lắm rồi, non chừng cũng phải tầm ba-bốn chục năm.
Lão Hành chẳng có họ hàng thân thích gì, lão ở trong cái nhà tranh nho nhỏ sâu tít cuối thôn, thường ngày chẳng ai đi đến. Mà lão Hành cũng chẳng giao lưu, bè bạn với bất kỳ ai. Ngày ngày, người ta cứ thấy lão lầm lũi chèo đò trên sông, chẳng khách cũng chèo, dù mưa dù nắng, chèo qua chèo lại dọc dòng sông Đáy như muốn tìm kiếm thứ gì. Hỏi lão, lão chỉ cười mà chẳng trả lời, đôi mắt nhuốm màu thời gian ngắm nhìn con sông mênh mông như chìm sâu vào miền quá khứ tang thương nào đó.
Hôm nay, cũng như mọi ngày, lão Hành vẫn xuôi chèo trôi dọc dòng sông, chỉ khác lần này, trên con đò của lão đột nhiên lưu lại một hình dáng nho nhỏ. Lão để ý rồi, mấy lượt khách lên xuống, mà cái bóng nhỏ kia vẫn chưa thấy có ý muốn đi chút nào.
Lão dừng tay, cất tiếng hỏi: “Tiểu thư nhà ai rảnh rỗi đến chơi sông, còn muốn trêu chọc lão già này đến bao giờ?”
Hình dáng nho nhỏ ấy lúc bấy giờ mới xuất hiện trước mặt lão, một cô bé con, tầm chừng 9, 10 tuổi, răng còn chưa nhuộm, khuôn mặt sáng sủa và nhanh nhẹn lắm. Chỉ thấy con bé tủm tỉm cười:
“Con nào phải tiểu thư quyền quý gì, cha mẹ đều mất cả rồi, nhà thì không có. Ông có nhà không con mượn ở một gian?”
Lão Hành bất ngờ bật cười, không coi là thật. Dè đâu, con bé con rất kiên quyết.
“Con nói thật đấy ông ạ! Mẹ con mắc bệnh mất lâu rồi, cha bị lật đò cũng đi từ tháng trước. Con bơ vơ không nhà không cửa, ông cho con theo với được không? Ông có nhà, con trông nhà dọn dẹp cho ông; ông không nhà, con đỡ ông chèo đò khỏi nặng. Con thấy dáng là biết ông bệnh đã lâu rồi, bệnh hoài không khỏi chắc là không có ai chăm nom đúng không? Khi xưa cha con là thầy thuốc, con cũng học lỏm được không ít bài thuốc hiệu nhiệm đâu…”
Con bé cứ ríu rít bên tai không ngừng, trong nắng vàng, đôi mắt trong veo chăm chú nhìn lão đã đánh thức một ký ức xa xôi từ trong quá khứ. Lão Hành mỉm cười, nhẹ giọng hỏi: "Thế cô bé con tên gì?"
"Con tên Thắm, thắm của màu đỏ, đỏ son ấy. Cha mẹ con nói, con gái tên Thắm tức có tấm lòng son, tình cảm chân thành, đi đâu ai cũng thích."
Lão cứng người, khuôn mặt ngây thơ trước mắt dường như trùng khớp với một hình ảnh lão lỡ quên từ lâu, trong khoảnh khắc, dường như tim khẽ ngừng đập.
Cuối ngày, lão Hành dắt con bé Thắm đi về nhà mình. Gian nhà tranh đơn sơ, được cái trông sạch sẽ và gọn gàng, trong nhà cũng chẳng có đồ vật của nả gì nhiều, thứ đáng tiền nhất chắc là hàng cau xanh mướt mát trước sân.
Cô bé con ngẩng đầu nhìn, cảm thấy là lạ, ánh mắt lão Hành đang chăm chú nhìn nó, mà dường như không, cứ như thể lão đang thông qua nó mà nhìn thấy một người khác vậy.
---------------------------------
Góc giao lưu cùng tác giả:
Xin chào mọi người, mình là Vô Vi. Cảm ơn mọi người đã dành thời gian để ghé thăm nhà mình. Hãy cùng mình thưởng thức và giao lưu về các tình tiết truyện nhé, mình rất thích cùng mọi người bàn luận và chia sẻ. Xin cảm ơn nhiều!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)