5.
Ngày hôm sau, khi tỉnh lại tôi đã hạ sốt rồi. Mặc dù cả người mệt mỏi nhưng tôi vẫn lấy va li bắt đầu thu dọn hành lý. Lúc này, cửa phòng bật mở, giọng nói của Tô Như vang lên trong cửa phòng ngủ: "Anh Lệnh, chúng ta đã hẹn chiều nay đi xem ‘Slam Dunk’ đó, em sẽ mặc đồng phục đội Shonoku."
Trần Lệnh "Ừ" một tiếng.
Bàn tay đang thu dọn đồ đạc hơi ngừng lại. Vốn dĩ, hôm nay Trần Lệnh đã đồng ý sẽ cùng tôi đi gặp ba mẹ ruột. Một tuần trước, người ở trại trẻ mồ côi có liên lạc với tôi nói rằng có thể đã tìm được ba mẹ ruột của tôi rồi. Đối phương yêu cầu tôi cung cấp mẫu tóc để làm giám định DNA. Và hôm nay chính là ngày có kết quả.
Lúc nhận được thông báo tôi cực kỳ lo lắng và thấp thỏm, Trần Lệnh đồng ý sẽ đi cùng tôi. Nhưng mà không ngờ vài ngày sau anh ta đã quên mất, còn muốn đi xem ‘Slum Dunk’ với người khác.
‘Két’. Cửa phòng ngủ mở ra. Là Trần Lệnh.
"Em đang làm gì vậy? Lại đang làm loạn gì thế này?" Anh ta cau mày nhìn tôi đang thu dọn đồ đạc: "Sức khỏe như thế nào mà còn không biết sao? Anh không có thời gian cùng em đi du lịch đâu."
"Không cần anh đi cùng!" Tôi nhẹ nhàng nói: "Tối qua chúng ta đã chia tay rồi, hôm nay tôi sẽ chuyển ra ngoài!"
"A. . . a. . ." Anh ta sửng sốt rồi đột nhiên cười lên: "Hứa Thanh Thanh, bọn họ đều nói anh chiều em đến mức vô pháp vô thiên rồi. Lúc trước anh còn cảm thấy họ nói sai. Nhưng bây giờ thì sao hả? Em nhìn dáng vẻ mình hiện giờ đi! Động một chút là dọa đòi chia tay. Em chắc chắn là anh không thể bỏ rơi em à?"
"Em làm vậy là hay lắm à?" Anh ta lên giọng: "Ngày nào cũng viện cớ sức khỏe không tốt mà ầm ĩ không thôi. Là anh nợ em sao?" Anh ta bắt đầu nổi giận. "Hứa Thanh Thanh, anh đối với em như thế nào em còn không rõ sao? Năm đó, vì em mà anh chẳng cần mạng nữa."
"Tối hôm qua chỉ kêu em mang rượu đến để xem rốt cuộc em có mấy phần thật lòng với anh, đúng là thử được rồi!" Anh ta giữ chặt cánh tay tôi: "Em có biết đám anh em của anh nói về em như thế nào không hả? Đều nói em đào mỏ anh, nói anh là đồ ngu, em chỉ vì tiền của anh mà thôi. Vậy mà em không thể chứng mình em không phải là người như thế à? Nhưng em đã làm gì chứ? Anh đã vì em làm nhiều thứ như vậy còn em đã làm gì cho anh chứ? Anh muốn kiểm tra một chút thì có gì sai chứ?"
Tôi yên lặng mà chịu đựng khiến anh ta càng tức giận hơn.
"Anh thật sự yêu nhầm người rồi, em thật sự muốn chia tay đúng không? Anh không giữ em nữa, vậy thì chia tay đi! Em suy nghĩ cho thật kĩ, khi rra khỏi cánh cửa này, vị trí con dâu Trần gia cũng sẽ không để lại cho em đâu!"
Tôi ngẩng đầu lên nhìn đôi mắt vô thần vì say rượu. Trước kia, qua đôi mắt này, tôi nhìn thấy quá khứ tươi đẹp, hỗ trợ lẫn nhau, tình yêu ngọt ngào và ước mộng vào tương lai. Mà giờ đây, tôi chỉ nhìn thấy tăm tối.
"Trần Lệnh, anh thành công rồi!" Tôi nhỏ giọng nói.
"Cái gì?" Anh ta sợ run lên.
Trần Lệnh, cuối cùng anh cũng thành công rồi. Thanh công khiến tôi chán ghét tình cảm này, thành công để tôi không còn yêu anh nữa.
6.
Tôi rời khỏi căn hộ và Trần Lệnh cũng không đuổi theo. Tôi còn chưa thuê được nhà mới cũng chưa có việc làm nên tôi dành nửa ngày ở quán KFC góc phố trang điểm lại để che đi đôi mắt sưng húp vì khóc cả đêm.
Vừa rồi, kết quả giám định DNA đã có. Đến tối, tôi sẽ gặp được ba mẹ ruột của mình. Lúc trước, Trần Lệnh từng nói, ba mẹ mà vứt bỏ tôi ngay khi vừa sinh ra thì chắc chắn là không thích con gái hoặc nhân phẩm không tốt. Bây giờ lại đến nhận tôi có lẽ vì biết mối quan hệ giữa tôi và anh ta nên chỉ muốn lợi dụng tiền của và tài nguyên của Trần gia mà thôi.
Mà hôm nay, tôi và Trần Lệnh đã chia tay rồi, cũng không biết khi bọn họ nhìn thấy tôi có cảm thấy thất vọng hay không. Rốt cuộc người nhà là gì, tôi cũng không biết nữa. Trần Lệnh từng nói anh ta là người nhà của tôi mà người nhà của anh ta cũng là người nhà của tôi.
Nhưng mà ‘Người nhà’ đó chỉ khiến tôi mệt mỏi và đau khổ mà thôi.
Ánh mặt trời hôm nay rất đẹp, từng đám mây trắng xóa trôi lững lờ được mạ một lớp ánh sáng màu vàng ấm áp.
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh chiều tà từ từ tối dần rốt cuộc cũng nhấc va li lên rời khỏi KFC.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)

.