Để làm một phần thịt kho tàu, anh phải mua cả một loạt gia vị, dầu muối tương đường, gừng tươi hành tây, hoa hồi quế chi... Đúng là vì một đĩa giấm mà phải gói cả nồi sủi cảo.
Tiểu Đồng không hiểu nỗi phiền não của ông bố già, cô bé ngồi trong xe mua sắm, ngậm que kẹo mút nhỏ trong miệng, vẻ mặt bình tĩnh chỉ huy bố: “Đẩy con qua bên kia đi, con muốn một hộp sữa chua.”
Chung Cẩn thấy không quen với vẻ tự tại này của con bé, đưa tay giật chiếc que nhỏ ra khỏi miệng con bé: “Ăn xong kẹo rồi không được ngậm que nữa.”
Tiểu Đồng che đầu phản đối: “Trả lại cho con!”
Chung Cẩn nghiêm trang bịa chuyện: “Trước kia bố từng làm một vụ án, một đứa trẻ giống như con vậy ngậm que, kết quả bị ngã, que từ trong miệng đâm vào xuyên qua đầu, rồi lại chọc ra từ sau gáy.”
Anh chỉ vào bóng của Tiểu Đồng trên mặt đất dưới ánh đèn, sợi tóc con dựng đứng trên đỉnh đầu cô bé trông giống như một chiếc que nhỏ cắm vào đầu, “Giống như thế này này.”
Tiểu Đồng nhìn chằm chằm vào cái bóng trên mặt đất, hít một hơi thật sâu, “Mau vứt đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)