Tiểu Đồng mặc chiếc quần yếm lao động rộng thùng thình, lại đội mũ ngư dân, đeo một chiếc túi xách nhỏ. Đến lối vào công viên, cô bé tự mình lấy từ trong túi xách ra một bình xịt chống muỗi, cẩn thận phun vào cánh tay và trên đùi của mình.
Cô bé xịt cho mình xong, sau đó lại chạy đi xịt cho mỗi người một chút, còn cẩn thận dặn dò người ta: "Cô chú tuyệt đối không được để mình bị côn trùng cắn đâu, nếu không chỗ bị cắn sẽ sưng u lên một cục cực lớn, sau đó cô chú sẽ chết mất đấy."
Lúc mọi người đi về phía trước, Minh Nghiên sợ Tiểu Đồng đi không nổi, nên dọc theo đường đi đều ôm cô bé, còn đặt cô bé trên vai mình, ngồi cao như vậy cũng thuận tiện để cô bé nhìn thấy từng mảng từng mảng hoa tươi phía trước.
Tiểu Đồng véo tai Minh Nghiên, ngoắc đầu nói với anh ta: "Chú đối xử tốt với cháu như vậy, nhưng chú không cần làm ba của cháu có được không? Bởi vì thật ra cháu có một người ba tên là Chung Cẩn rồi."
Minh Nghiên toát ra chỉ đen đầy đầu: "Ba của cháu dạy cháu nói như vậy sao?"
Tiểu Đồng lắc đầu: "Là một chú tên Văn Hòa Xương đó, chú ấy cũng muốn làm ba của cháu, sau đó đã bị ba của chàu đánh khóc rồi, khóc đến mức lăn xuống đất mà chạy đó."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)