20
Lúc đến tiền sảnh, ta liền thấy được thị vệ ca ca đứng ở trong đám đông, ta chạy về phía hắn.
Chỉ thấy vị phụ thân bất công của ta đột nhiên chắn ở phía trước, hành lễ với thị vệ ca ca: “Lão thần không biết hôm nay Lục hoàng tử cũng đến trong phủ lão thần nên không đón tiếp được, xin hãy tha thứ cho lão thần.”
Nghe vậy, tay ta không khỏi run lên, ta đoán được hắn không phải thị vệ của Lục hoàng tử nhưng không đoán được hắn chính là Lục hoàng tử.
Nội tâm ta vừa vui vừa buồn, vui là bởi vì ta có lẽ có thể tạo được mối quan hệ với Lục, buồn là cảm thấy Lục hoàng tử có thể căn bản thấy ta chướng mắt, cho nên mới cố ý bảo ta cầm bánh hoa quế đến tiền sảnh, trước mặt mọi người nhục nhã ta.
Ta nhất thời cảm thấy bánh hoa quế trong tay nặng như ngàn cân, ngay khi bánh hoa quế sắp rơi xuống đất, Lục hoàng tử bước vọt lên, tiếp được bánh hoa quế.
Lập tức hắn rất tự nhiên mà ôm eo ta, còn ở trước mặt mọi người nói: “An An làm sao vậy, đã nói là muốn cho bổn cung nếm bánh hoa quế An An làm, tại sao lại ném bánh hoa quế xuống đất vậy? ta là An An không vui sao?”
Lục hoàng tử vừa nói ra lời này, tất cả mọi người ở đây đều ngây ra, ta vốn ít khi tham dự các sự kiện, những người đang ngồi ở đây dường như đều không biết ta, trong lòng họ nghĩ, ta chẳng qua cũng chỉ là một nha hoàn của Hầu phủ mà thôi, làm thế nào thoáng cái đã lọt vào mắt xanh của Lục hoàng tử. Lúc này, người cha thiên vị kia của ta đang kinh ngạc đến há hốc miệng.
Ta cũng không để ý tới phụ thân, vội vàng đánh tay Lục hoàng tử xuống, nói: “An An không có không vui, chỉ là hôm nay An An mặc xiêm y có chút không vừa người, vừa rồi giẫm phải làn váy nên mới lảo đảo một chút. An An thật sự là vô dụng, thiếu chút nữa làm rơi bánh hoa quế.”
Vừa nói ta vừa len lén nhìn phụ thân, đồng thời còn tỏ vẻ đáng thương.
Ta còn đang lo lắng làm thế nào để nói rõ thân phận của mình với những người ở đây để bọn họ biết mình thì vị phụ thân bất công của ta lại tiết lộ thân phận của ta, ông ta nói: “An An, không phải ngày phụ thân thường mua cho ngươi rất nhiều xiêm y sao, nhanh đi thay y phục thích hợp, đừng ở chỗ này làm ta mất mặt xấu hổ.”
Nếu phụ thân ta cho ta một cây cái thang, ta đây không có lý do gì mà không trèo lên cả, đầu óc ta lập tức nhớ tới tử trạng của mẫu thân, nhất thời đôi mắt ngấn đầy nước nhìn về phía phụ thân ta, còn dùng giọng nức nở nhỏ giọng nói: “Phụ thân, đây là bộ xiêm y tốt nhất của An An, An An không muốn làm phụ thân mất mặt đâu.”
Phụ thân ta vừa nghe lời này liền đuổi ta về, Lục hoàng tử cũng nhanh chóng ngăn lại: “Hầu phủ lớn như vậy, ngay cả xiêm y của nữ nhi cũng không mua nổi, thật quá buồn cười. Hai ngày trước vừa hay phụ hoàng cho bổn cung một ít vải vóc thượng hạng, coi như làm lễ gặp mặt với An An đi.”
Lục hoàng tử dứt lời còn quay đầu nói với ta: “An An, ngươi sẽ không ghét bỏ chứ.”
Ta thẹn thùng cúi đầu, đa tạ Lục hoàng tử nâng đỡ.
Có một khúc nhạc đệm nhỏ như vậy, ta trở lại hậu viện, mặc dù Trưởng tỷ và Đại phu nhân hận ta thế nào, bọn họ cũng không dám trắng trợn động đến ta.
Nhưng là, thương ngoài ánh sáng dễ tránh, tiễn trong bóng tối khó phòng, ta vẫn là phải nhanh chóng thoát khỏi Hầu phủ mới có thể bảo toàn sự bình an.
21
Ngày Bùi Như Nguyệt cập kê không chỉ là náo nhiệt vào ban ngày mà ban đêm lại càng là náo nhiệt.
Đặc biệt là trong viện Đại phu nhân, nghe nói phụ thân ta biết Trưởng tỷ làm chuyện xấu, sợ nàng làm bại hoại môn phong nên tuyên bố đêm nay sẽ đánh chết nàng.
Ta cũng biết đây chẳng qua là lời tức giận nhất thời của phụ thân, nói không chừng đến ngày mai sẽ quên. Ta cũng không quản nhiều như vậy, hôm nay mệt mỏi cả ngày, ta đã rửa mặt xong chuẩn bị đi ngủ.
Vừa mới chuẩn bị nằm xuống, phụ thân ta liền mang theo một đám nha hoàn sai vặt phá lệ tới tiểu viện của ta.
Ba câu hỏi đúng trọng tâm của ta là điều phụ thân ta trăm triệu lần không ngờ tới, ông ta lập tức sững sờ tại chỗ, không biết trả lời như thế nào. Ông ta chỉ biết ta và Lục hoàng tử có quen biết, nhưng cũng không biết quan hệ giữa chúng ta tới đâu, hiện tại cũng không dám tùy tiện đối xử với ta như thế nào. Đại phu nhân cật lực bảo vệ Bùi Như Nguyệt nên ông ta cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
