Thanh Cát đối diện với ánh mắt dò xét của y, lạnh nhạt nói: "Đường đường là Vương phi của Ninh Vương phủ, rõ ràng đã được ban thưởng, danh sách lễ vật đã được đưa đến trước mặt thiếp, nhưng thiếp muốn có lại không thể lấy. Chỉ một câu nói từ kẻ dưới mà đã có thể lấy đồ từ tay thiếp, vậy ngài nói, thiếp làm chức Vương phi này còn có ý nghĩa gì?”
Nàng khẽ mím môi, chậm rãi hỏi: “Chẳng lẽ điều điện hạ mong muốn, lại là một Vương phi mặc cho người khác tùy ý nhào nặn?”
Ninh Vương hơi nheo đôi mắt đen tuyền, nhìn ngắm Vương phi của mình.
Nàng có làn da mịn màng trắng như tuyết, dung nhan kiều diễm, vốn dĩ là đoan trang mềm mại, nhưng giờ lại nghiêng đầu một chút, ánh mắt sáng ngời mà cứng cỏi, rõ ràng là muốn đòi cho ra lẽ.
Y bỗng chợt nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua.
Thân hình mảnh mai yếu ớt của nàng ngã lên giường, tựa như đóa hoa mỏng manh sau trận phong ba, ướt đẫm rơi rụng trên nền đất.
Dù là kẻ lạnh lùng vô tình đến đâu, ắt cũng sẽ sinh lòng thương xót, không đành lòng giẫm đạp.
Nét mặt lãnh đạm của Ninh Vương dường như nhuốm chút ấm áp.
Y ngả người tựa vào ghế, khẽ nói: “Lời nàng nói cũng có lý. Quả thật bổn vương có phần không giữ lời. Đã như vậy, nàng muốn thứ gì, cứ nói thẳng, ta sẽ bù đắp cho nàng.”
Thanh Cát nghe ngữ điệu của y, hệt như đang dỗ dành mèo con chó nhỏ, bèn thẳng thắn đáp: “Thiếp không cần bù đắp thứ khác, thiếp chỉ muốn hoa đỗ trọng vương của cây đực.”
Ninh Vương hơi nhướng mày: “Cứng đầu như vậy sao?”
Thanh Cát liền cố chấp đáp lại: “Thiếp đã chọn, nhưng quản sự Tôn lại nói không còn, đã đưa cho người khác rồi. Thiếp chẳng lẽ không cần mặt mũi sao? Đường đường là đích nữ nhà họ Hạ Hầu, xuất giá vào Ninh Vương phủ, mà muốn lấy một vật lại không lấy được? Thiếp mặc kệ, dù sao thiếp đã mở lời, thiếp nhất định phải có!”
Ninh Vương trầm ngâm đôi chút: “Diệp Mẫn tiên sinh là các chủ của Thiên Ảnh Các, là cánh tay đắc lực mà ta trông cậy, về sau nàng gặp hắn, nói năng cũng nên giữ mực kính trọng.”
Nghe vậy, Thanh Cát hiểu ra rằng có lẽ y đã hay biết chuyện khi nãy, bèn hừ nhẹ: “Là hắn vô lễ với thiếp trước.”
Ninh Vương khẽ cười, đột nhiên hỏi: “Nàng muốn hoa đỗ trọng vương để làm gì?”
Thanh Cát đáp: “Đó là báu vật hiếm có, công dụng rất lớn, thiếp muốn giữ lại, không chừng ngày nào đó sẽ cần dùng đến.”
Ninh Vương nhìn nàng, thản nhiên nói: “Nhưng như thế, người khác sẽ hiểu lầm.”
Thanh Cát ngạc nhiên hỏi: “Hiểu lầm?”
Ninh Vương: “Hiểu lầm là bổn vương cần dùng đến nó.”
Thanh Cát: “?”
Ninh Vương hơi nghiêng người về phía trước, hai tay đặt lên án, khẽ nhướng đôi mắt dài, nhìn nàng với vẻ bất đắc dĩ.
Thanh Cát không hiểu nổi.
Ninh Vương thở dài: “Vương phi nghĩ xem, bổn vương có cần phải bồi bổ không?”
Thanh Cát sững người, chợt nhận ra ý tứ trong lời y.
Cây đỗ trọng là loài cây lưỡng tính, hoa đỗ trọng của cây đực thường được dùng để điều chế dược hoàn cùng nhân sâm và ngọc trai, có công dụng sinh tinh, bổ thận, đặc biệt hữu ích cho nam nhân trong việc tăng cường sinh lực.
Thông thường, quả thực người bình thường chỉ dùng hoa đỗ trọng vương vào mục đích ấy, còn như nàng muốn dùng làm thuốc dẫn thì có phần hơi khác lạ.
Hiểu ra điều này, mặt nàng dần dần ửng hồng.
Ninh Vương nhìn sắc đỏ dần hiện lên trên gò má trắng ngọc của nàng: "Nàng vừa khóc vừa đòi cho bằng được, khiến bổn vương không khỏi phải suy nghĩ nhiều. Hửm, nàng nghĩ ta tệ đến thế sao?"
Hơi thở mạnh mẽ nam tính của y như bao trùm lấy nàng. Thanh Cát chợt nhớ lại những khoảnh khắc giữa hai người, cảm giác tê dại như dòng điện lan tỏa qua các huyệt đạo. Nàng bất giác lùi về sau một bước.
Nàng cắn môi, ngoảnh mặt đi: “Nếu điện hạ không nỡ cho thiếp thì cứ nói thẳng, sao phải trêu đùa thiếp như vậy?”
Ninh Vương khẽ cong khóe môi, giọng dịu dàng đến mức như đang dỗ dành: “Bổn vương đã nói rồi, sẽ bù cho nàng thứ khác.”
Thanh Cát ngẩng cao đầu, lạnh lùng buông một câu: “Ai mà biết nói thật hay giả, hơn nữa thiếp cũng không thèm!”
Ninh Vương: “Bổn vương đã thừa nhận, đây là lỗi của ta. Đã làm sai, thì ta sẽ chịu nhận và bù đắp gấp đôi, để không khiến nàng mất mặt.”
Thanh Cát: “Thiếp chỉ muốn hoa đỗ trọng vương, mặc kệ người khác nghĩ gì, thiếp chỉ cần thứ đó!”
Nói xong, nàng hơi kiêu ngạo ngẩng cao cằm, tỏ vẻ khinh thường: “Đường đường là Ninh Vương, một món đồ nhỏ như vậy cũng không nỡ đưa cho Vương phi của mình, còn nói gì đến chuyện khác? Ai tin cho được!”
Dứt lời, nàng hất tay áo, quay lưng bỏ đi.
Ninh Vương nhìn bóng dáng mảnh khảnh thẳng tắp của nàng, đứng lặng một lát rồi bật cười.
Tính tình nàng thật sự vừa kiêu ngạo vừa bướng bỉnh, lại vừa kiều diễm lại vừa mạnh mẽ, không thiếu tự tôn.
Nhưng điều này cũng dễ hiểu, dù sao nàng cũng là đích nữ của nhà họ Hạ Hầu, từ nhỏ đã được nâng niu chiều chuộng.
*
Ngoài trời trước Thiên Hồng các cảnh sắc thật đẹp, vườn hoa đua nhau khoe sắc, vào độ xuân, sắc xanh tươi từ đậm đến nhạt trải dài, màu xanh thẫm thì mướt mát như muốn chảy ra, màu xanh nhạt thì non mềm đầy sức sống.
Bên ngoài, La ma ma và Thôi cô cô đang lặng lẽ chờ đợi, cả hai không ai lên tiếng.
Trong khoảnh khắc một chú chim bay qua, Thôi cô cô liếc mắt nhìn La ma ma.
Nàng thấy La ma ma đang ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ của Thiên Hồng các, không biết đang nghĩ gì.
Có lẽ bà đang suy nghĩ cách giúp tiểu thư nhà mình lấy lòng Ninh Vương chăng.
Nhưng trong lòng Thôi cô cô hiểu rõ, từ khi Vương phi bước vào Thiên Hồng các, bọn họ đã thua cuộc rồi.
Thôi cô cô đã ở Ninh Vương phủ tuân thủ lễ nghi suốt ba năm, trong ba năm ấy nàng ta làm việc cho phủ Ninh Vương, cũng làm việc cho Đàm Quý phi, có thể nói đã cống hiến rất nhiều, tận tâm tận lực, nàng cũng biết Ninh Vương đánh giá cao mình, còn Đàm Quý phi lại càng tín nhiệm mình.
Tất nhiên, công việc này cũng không dễ dàng, nàng phải xoay sở giữa hai mẫu tử họ, tuyệt đối không thể đắc tội bên nào.
Nhưng Thôi cô cô luôn làm rất tốt, nàng tự tin vào bản thân, hiểu rõ Ninh Vương, biết cách nào để khiến ngài ấy hài lòng.
Nhưng giờ đây nàng đã hai mươi tuổi, nàng dần nhận ra lợi thế lớn nhất của mình cũng chính là điểm yếu lớn nhất.
Nàng đã hiểu rõ rằng, trong mắt Ninh Vương, nàng chưa bao giờ là một nữ nhân, mà chỉ là một thuộc hạ đắc lực, dễ sử dụng, tiện lợi nên ngài mới giữ nàng lại, chỉ có thế mà thôi.
Nhưng thời gian của nàng không còn nhiều.
Nàng phải hoàn thành chuyển đổi thân phận của mình trước tháng Hai năm sau, phải khiến Ninh Vương nhìn ra nàng là một nữ nhân, ở lại phủ Ninh Vương, trở thành Quận phu nhân, để những năm tháng cống hiến cho Ninh Vương phủ và Đàm Quý phi không uổng phí, giúp nàng ta củng cố địa vị của mình về sau.
Giờ đây, trong phủ đã có một Vương phi, đây là cơ hội quan trọng đối với nàng ta.
Nếu biết tận dụng, nàng ta có thể tiến lên trở thành Quận phu nhân, nếu không, có thể sẽ mãi mãi không có chỗ đứng tại Ninh Vương phủ.
Nghĩ đến đây, nàng ta liếc nhìn La ma ma bên cạnh, đúng lúc ấy La ma ma cũng đang nhìn nàng.
Thôi cô cô mỉm cười nhẹ nhàng, cúi đầu chào, rồi thu hồi ánh mắt.
Nàng hiểu rõ, La ma ma là một lão bộc được coi trọng trong gia tộc quyền quý, trong lòng đương nhiên cũng có vài mưu tính, nhưng điều đó thì có ý nghĩa gì chứ? Có thể nói, từ khoảnh khắc Hạ Hầu tiểu thư bước lên Thiên Hồng các, chủ tớ họ đã thua rồi.
Có thể tưởng tượng được, từ nay về sau, Ninh Vương sẽ chỉ thêm phần chán ghét, vì ngài ấy không bao giờ thích những nữ nhân không biết điều.
Thôi cô cô cúi thấp mắt, thở phào nhẹ nhõm đôi chút.
Thanh Cát thì chẳng buồn nhìn đến hai người, thẳng tiến lên kiệu mềm, sau đó ra lệnh: “Khởi kiệu.”
Thực ra, về phần hoa đỗ trọng vương này, không lấy được thì Thanh Cát cũng đành chấp nhận số phận.
Nhưng bên cạnh sự cam chịu, nàng lại cảm thấy hài lòng với hành động của mình hôm nay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



