Suốt một ngày tìm kiếm vừa qua, Tần Âm cũng là người ra sức nhất, khắp nơi lục tìm tới mức tay chân bị trầy xước không ít vết thương mà vẫn che giấu không cho nàng thấy, chỉ một mực nói tìm được Tô Lê mới là quan trọng nhất.
Tất cả những biểu hiện đó đã từng khiến nàng càng thêm đau lòng cho đứa trẻ này.
Thế nhưng, tất cả những yêu thích và đau lòng ấy rốt cuộc làm sao so sánh được với con gái ruột do chính mình sinh ra? Hiện tại nghe thấy lời này của Tô Lê, Khương Nguyệt Yên rõ ràng đã liên tưởng đến rất nhiều điều.
“Ngươi!!” Tần Âm nghe Tô Lê vô tư nhảy ra tố giác liền trợn tròn mắt. Cô ta nhìn về phía Tô Lê, theo bản năng muốn giải thích, giọng nói cũng vì thế mà lớn hơn vài phần. Cô ta vừa bước lên phía trước một bước, lời còn chưa kịp nói xong thì……
Tô Lê đang rúc trong lòng Khương Nguyệt Yên liền giật thót thu mình lại, vội vàng cất lời với Khương Nguyệt Yên:
“Âm Âm…… Âm Âm tỷ tỷ chưa từng nói qua đâu, là con nói bậy đó, Âm Âm tỷ tỷ đối với con tốt lắm.”
Lời này thốt ra, phối hợp với cảnh tượng hiện tại, lại càng giống như Tô Lê vì sợ hãi nên mới phải nói dối, đến cả thân hình nàng cũng đang khẽ run rẩy.
“Tô a di, ta…… ta thật sự không có làm qua chuyện đó, ta……” Tần Âm ủy khuất nhìn Khương Nguyệt Yên, cô ta chớp chớp mắt, đưa tay ra muốn kéo tà áo Khương Nguyệt Yên.
Kiếp trước bộ dạng này của cô ta từ trước đến nay đều rất hiệu quả. Mỗi lần cô ta ủy khuất, rơi nước mắt nhìn Khương Nguyệt Yên, Khương Nguyệt Yên sẽ lại đau lòng nhìn cô ta, lấy cô ta làm bất lực, đối với cô ta vô cùng dịu dàng chu đáo, thậm chí chẳng cần hỏi rõ ngọn ngành đã bắt Tô Lê phải xin lỗi cô ta.
Nhưng Tần Âm đã quên mất một điều: Hiện tại cô ta vẫn đang sống ở cô nhi viện, người gầy gò khô xơ, làn da ngăm đen, đường nét trên mặt cùng lắm cũng chỉ tính là thanh tú. Cô ta làm ra vẻ ủy khuất đáng thương lúc này chẳng những không khiến người ta đau lòng, mà Khương Nguyệt Yên hiện giờ lại càng chưa từng có chút cơ sở cảm tình sâu đậm nào với cô ta.
Thấy dáng vẻ này của Tần Âm, Khương Nguyệt Yên chỉ nhíu chặt mày, ánh mắt nhìn sang đã trở nên lạnh băng, thậm chí còn thấp thoáng sự chán ghét.
“Mẹ chỉ có một mình Lê Lê là con gái! Làm sao có thể tìm người khác thay thế Lê Lê của chúng ta được chứ? Mẹ ở đây rồi, con nói cho mẹ nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nữa?” Khương Nguyệt Yên quay đầu dỗ dành Tô Lê. Đặc biệt là khi nhìn thấy cánh tay gãy xương sưng tấy tím tái của con gái, vành mắt nàng đỏ bừng, nước mắt lã chã rơi xuống, trong lòng ngập tràn sự áy náy.
“Âm Âm tỷ tỷ nói, con phải nghe lời chị ấy. Chỉ khi ngoan ngoãn nghe lời chị ấy thì con mới có tư cách ở lại trong nhà. Âm Âm tỷ tỷ dẫn con đi rất xa, chị ấy bảo con đứng chờ một chút, nhưng con đã đợi rất lâu mà chị ấy vẫn không quay lại.” Tô Lê lại tiếp tục cất lời.
“Mẹ ơi, con không đau đâu, con…… rất ngoan. Con đã đứng đợi rất lâu, con không muốn đi lung tung đâu, nhưng tay con đau quá, con lại rất lạnh, thế nên……”
Theo từng lời nghẹn ngào của Tô Lê rơi xuống, nước mắt từ hốc mắt Khương Nguyệt Yên rơi lạch cạch, lạch cạch lên người, lên mặt Tô Lê. Trong lòng Khương Nguyệt Yên giờ đây đong đầy sự áy náy, sợ hãi cùng cảm giác hoảng hốt khi mất đi mà tìm lại được.
Nàng không dám nghĩ tới, nếu như Tô Lê vì bị những lời vô tình của Tần Âm kích thích mà phát bệnh tim thì phải làm sao? Quãng đường từ đây về trung tâm thành phố mất tới một hai tiếng đồng hồ, phẫu thuật cấp cứu tuyệt đối sẽ không kịp!
Hoặc nếu như con gái cứ thế mà mất tích, lưu lạc tới phương trời nào đó chịu khổ chịu sở, trong khi người làm mẹ như nàng lại nhận nuôi kẻ ác độc đó, thậm chí còn không đành lòng trách mắng, không đành lòng để cô ta chịu gánh nặng tâm lý?
Hoặc giả con gái không chỉ đơn thuần là ngã thương tay, mà đã xảy ra bất trắc ngay tại nơi này? Ngôi làng hẻo lánh này nơi đâu cũng là hồ sâu ao lạnh, một đứa trẻ mấy tuổi trong lúc hoảng loạn rơi xuống nước là khả năng rất dễ xảy ra!
Càng nghĩ, lòng Khương Nguyệt Yên càng uất nghẹn tới mức muốn chết đi sống lại. Liên quan tới chút mắt duyên và hảo cảm bộc phát lúc mới gặp Tần Âm cũng theo đó mà tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại sự chướng mắt cùng chán ghét tột cùng.
Tô Lê ngoan ngoãn được Khương Nguyệt Yên ôm chặt trong lòng, cảm nhận từng giọt nước mắt của Khương Nguyệt Yên rơi trên người mình.
Nàng nhắm mắt lại, khóe môi khẽ cong lên một nét cười nhẹ.
Mẹ ơi, hãy tận tình áy náy và tự trách đi, hãy ghi nhớ thật kỹ tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay, ghi nhớ cảm giác mất đi rồi lại tìm thấy này.
Mẹ đừng tái phạm sai lầm nữa nhé, mẹ ơi.
Tô Lê mở mắt ra, hàng lông mi ướt đẫm đọng nước mắt nhẹ nhàng rung động. Nàng nhìn về phía Hoắc Tạ Sơn đang đứng trong căn nhà rúp rụp.
Đôi mắt nàng cũng khẽ cong lên.
Bí mật nhé.
“Khương a di, xin ngài hãy tin ta, ta thật sự chưa từng làm qua, ta chưa từng nói những lời đó! Ta…… ta không biết vì sao Lê Lê muội muội lại nói như vậy, ta……” Tần Âm chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày Khương Nguyệt Yên nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lẽo chán ghét đến thế. Sắc mặt cô ta trắng bệch, vội vàng tiến lên biện giải.
“Ngươi là muốn nói ta không tin con gái ruột của mình, mà lại đi tin một người ngoài như ngươi? Ngươi muốn nói Lê Lê của chúng ta vu khống ngươi? Nó mới mấy tuổi chứ? Nó tự làm gãy xương tay mình chỉ để vu khống ngươi sao?” Khương Nguyệt Yên nghe Tần Âm nói vậy, ánh mắt càng thêm chán ghét, lạnh giọng cắt lời.
“Ta……” Tần Âm bị hạch hỏi tới mức nghẹn họng không trả lời được. Cô ta hoàn toàn không hiểu vì sao mọi chuyện lại không giống như dự đoán.
Rõ ràng mọi thứ phải diễn ra suôn sẻ mới đúng! Cô ta phải thuận lợi bước chân vào Tô gia, sở hữu một đứa em trai cuồng chị gái, có cha mẹ cưng chiều yêu thương, lại có thêm một cô em gái dùng làm nền cho mình, làm viên đá lót đường cho mình mới phải chứ!
【 Ngươi chẳng phải nói ta là nữ chính sao? Ngươi chẳng phải bảo ta sinh ra đã có hào quang nữ chính vạn nhân mê sao? Mỗi người vừa gặp đều sẽ có hảo cảm với ta, càng ở chung lâu thì ảnh hưởng hào quang càng sâu, vì sao hiện tại bà ta lại không nhận ta?! 】 Tần Âm sốt ruột dồn dập hỏi hệ thống trong đầu.
【 Bởi vì mức độ chán ghét hiện tại của bà ta dành cho ngài quá cao, vượt quá ngưỡng khống chế khiến hào quang sinh ra hảo cảm bị mất hiệu lực…… 】 Hệ thống hoang mang đáp lời.
“Tô phu nhân, vậy…… hiện tại……” Những người đi cùng đoàn tìm kiếm cũng không ngờ tới cảnh tượng trước mắt lại diễn ra thế này. Từng người đứng phía sau Khương Nguyệt Yên, cuối cùng viện trưởng cô nhi viện không nén nổi nơm nớp cất lời.
“Thủ tục nhận nuôi hủy bỏ! Lương viện trưởng, chuyện ngày hôm nay tốt nhất ông nên cho ta một câu trả lời thỏa đáng! Cô nhi viện các người dạy dỗ đứa trẻ thế này đấy à?!” Khương Nguyệt Yên lạnh lùng liếc nhìn viện trưởng cô nhi viện. Nói xong câu đó, nàng đến một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho Tần Âm, bế Tô Lê xoay người chuẩn bị rời khỏi nơi này, e rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ đặt chân tới đây nữa.
Tần Âm thấy cảnh này liền hoảng sợ tột độ. Cô ta vốn dĩ tin chắc một trăm phần trăm bản thân nhất định sẽ được Tô gia nhận nuôi, sẽ trở thành đoàn sủng của Tô gia, thế nên trước khi Khương Nguyệt Yên tới vào hôm nay, cô ta đã tự tay chặt đứt đường lùi của mình: Tiền bồi thường đều đã bị cô ta tiêu xài sạch sẽ, tất cả đồ đạc cũng đem tặng hết cho người khác.
Cô ta chưa từng nghĩ bản thân sẽ phải tiếp tục ở lại cái nơi quỷ quái này, bởi sau khi tới Tô gia cô ta sẽ có rất nhiều tiền — dù sao kiếp trước mọi chuyện đúng là diễn ra như vậy!
“Mẹ ơi, rõ ràng mẹ rất thích con mà! Mẹ đưa con về cùng đi, mẹ nhất định sẽ rất thích con mà!!” Trong lúc hoảng loạn, Tần Âm hét lên hướng về phía Khương Nguyệt Yên, trong giọng nói đong đầy sự ủy khuất cùng tuyệt vọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



