Nhìn lại chân ông, thì thấy đang nhón gót.
Tôi nuốt nước bọt, bám chặt lấy cánh tay anh tôi.
Anh khẽ cau mày, nghiêng đầu nhìn tôi một cái, trong mắt phượng mang theo ba phần khó hiểu.
"Em hơi lạnh." Tôi cười hì hì nói.
Anh tôi không tin những chuyện này, nếu tôi lại nói năng linh tinh, anh sẽ đuổi tôi về nhà mất.
Chúng tôi đi qua từng phòng bệnh, người bị thương trong vụ tai nạn xe trước đó đã nghỉ ngơi rồi.
Tôi liếc nhìn số giường bệnh, giường số ba mươi hai vậy mà lại trống không.
"Bệnh nhân đâu rồi?" Giọng nói lạnh như băng phát ra từ miệng anh tôi, chất vấn cô y tá trực.
"Ơ, lạ thật, ban nãy vẫn còn ở đây mà."
Cô y tá nhỏ chớp chớp mắt to, ngây thơ nhìn anh tôi.
"Còn không mau đi tìm?"
Sau đó từng bước một, tự mình đi ra khỏi phòng bệnh!
"Cái này, sao có thể chứ!"
Y tá trưởng Hoàng Lam cùng xem camera giám sát với chúng tôi, sợ đến mức mặt mày trắng bệch.
"Xem hướng đi của hắn có vẻ là ra sân sau, cô đừng hoảng sợ, tạm thời đừng truyền ra ngoài, ảnh hưởng không tốt, có thể là bệnh nhân bị mộng du, dẫn đến chức năng sinh lý hoạt động ngược."
Anh tôi dặn dò Hoàng Lam với vẻ mặt nghiêm túc rồi quay người bỏ đi.
Tôi vội vàng đi theo, sân sau của Bệnh viện thành phố chính là phòng xác.
Cho dù người tài xế đó mộng du, đến đó làm gì chứ?
Lẽ nào, là đi tìm những xác nữ trên xe buýt sao?
"Em cũng ở yên đây cho anh."
Anh tôi hung dữ lườm tôi một cái, nhanh chân bước ra ngoài, khóa trái cửa phòng trực từ bên ngoài.
"Anh, mở cửa đi, em muốn đi vệ sinh!"
Tôi hét lớn về phía cửa, nhưng tiếng bước chân của anh đã ngày một xa dần.
Sau đó vẫn là chị Hoàng Lam gọi điện cho khoa, cô y tá nhỏ bên ngoài mới mở cửa cho chúng tôi ra.
Lúc này đã hơn nửa tiếng kể từ khi anh tôi ra ngoài, gọi điện thoại cho anh cũng không liên lạc được.
Nghĩ đến hình bóng của La Lam trước đó, lòng tôi rối như tơ vò, không nghĩ ngợi gì mà lao ra ngoài.
Hoàng Lam và các cô ấy cũng vội vã chạy theo tôi ra sân sau, chúng tôi đến khoảng sân của phòng xác.
Xung quanh tối đen như mực, chỉ có tấm biển chỉ dẫn in ba chữ "Phòng xác" là leo lét sáng.
Chị Hoàng Lam: "Ông Chu, ông Chu."
Lúc này nhóm chúng tôi gồm bốn người đều là nữ, ngoài tôi và Chị Hoàng Lam ra thì còn có hai y tá thực tập.
Một cô y tá nhỏ: "Ông Chu lại uống rượu rồi phải không, phòng bảo vệ nói đã bắt gặp ông ấy hai lần rồi."
Cô y tá nhỏ còn lại: "Đúng thế đấy, nếu không phải công việc này khó tìm người thì chắc đã bị đuổi việc từ lâu rồi, nhưng đêm hôm phải canh chừng nhiều xác chết như vậy cũng đáng sợ thật."
Chị Hoàng Lam: "Đừng nói bậy nữa, hai em ở đây canh chừng, chị vào xem thế nào."
Chị Hoàng Lam dù sao cũng là y tá trưởng, tuổi tác cũng lớn hơn chúng tôi.
Dù mặt mày đã trắng bệch nhưng chị Hoàng Lam vẫn cầm điện thoại lên soi đường rồi đi vào trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)