Anh trai hơn tôi năm tuổi, năm nay đã hai mươi tám rồi.
Từ khi tôi bắt đầu nhận thức được, những người phụ nữ thích anh ấy có thể vây quanh Dương Thành một vòng, nhưng cũng chưa từng thấy anh trai tôi phát triển mối quan hệ với ai.
Đôi khi tôi còn nghĩ, chẳng lẽ anh mình thích đàn ông sao.
Một ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào tôi.
Ngay sau đó, đầu tôi bị anh trai gõ mạnh một cái.
Anh trai: "Đường Miểu Miểu, dạo này em rảnh quá rồi phải không, lần trước em đi xem mắt là khi nào, Tết à?"
Giọng anh lạnh băng vang lên từ cổ họng.
Nhắc đến buổi xem mắt dịp Tết, đúng là ký ức chẳng mấy tốt đẹp.
Tôi nhớ khi ấy vừa mới trở lại Dương Thành đi làm, ổn định công việc chưa bao lâu, phó viện trưởng bệnh viện nơi anh tôi làm việc chẳng hiểu nổi hứng gì, nhất quyết phải giới thiệu cháu trai cho tôi.
Anh đồng ý, sắp xếp cho tôi và em họ của lão Lý, anh S, đi xem mắt.
Anh S là kiểu dân kỹ thuật điển hình, chính hiệu trạch nam.
Chúng tôi hẹn gặp ở một nhà hàng cao cấp trong thành phố, người đó trông cũng nho nhã, không khí trò chuyện lúc đầu khá hòa hợp.
Nhưng sau khi hỏi đến công việc của tôi, ly nước trên tay anh S rơi phịch xuống đất.
Sau đó anh S nói bụng khó chịu muốn vào nhà vệ sinh, rồi... chẳng quay lại nữa.
Sau này phó viện trưởng đến xin lỗi anh tôi, bảo cháu trai mình nhát gan, cũng do phó viện trưởng không hỏi rõ nghề nghiệp của tôi.
Nói rằng thấy tôi ngoan ngoãn đáng yêu, không ngờ anh tôi lại để tôi vào Cục thành phố làm pháp y.
Thật ra chuyện đó không trách anh tôi, là tôi tự yêu cầu.
Vì năm xưa đi học, tôi nợ một người một ân tình, mà ước nguyện của người đó chính là trở thành pháp y.
Giờ anh ấy không còn nữa, có lẽ chỉ mình tôi có thể thay anh hoàn thành ước nguyện ấy.
Đường Miểu Miểu: "Anh, hôm nay có nhiều bệnh nhân tai nạn giao thông không?"
Tôi thu lại suy nghĩ, hỏi:
"Mười ba đứa trẻ, năm người lớn, tất cả đã qua cơn nguy kịch." Anh tôi nghiêm giọng nói.
Tuy bình thường anh trai tôi vốn là người lạnh như băng, nhưng trong công việc thì luôn cực kỳ nghiêm túc.
"Trừ chuyện sinh tử, còn lại đều là chuyện nhỏ." Đó là câu cửa miệng anh thường nói nhất.
Đường Miểu Miểu: "Ồ, thương tích nặng lắm không? Nghe nói trên xe buýt chỉ có tài xế sống sót?"
"Em là cảnh sát chắc?" Giọng anh đột nhiên lạnh đi, đôi mắt phượng đẹp đẽ lạnh lùng nhìn thẳng tôi.
Tôi yếu ớt lắc đầu.
Anh: "Đã không phải, Đường Miểu Miểu, thì làm tốt việc của mình là được rồi."
Anh nghiêm mặt nói, chợt nhíu mày, nhìn về phía cửa.
"Thấy gì cơ?" Anh nghi hoặc nhìn tôi.
Đường Miểu Miểu: "Ma... nữ quỷ, là con quỷ ở nhà bà Long, trong mơ còn bóp cổ em đó."
Tôi thật không ngờ con quỷ đó lại âm hồn bất tán, điên cuồng bám theo tôi đến tận bệnh viện.
Anh: "Con bé này mệt rồi, nghỉ ngơi đi. Anh ra ngoài lấy ít thuốc an thần, em chờ ở đây."
Ánh mắt phượng đẹp của anh thoáng hiện nét lo lắng. Là người tốt nghiệp xuất sắc ngành y, anh chưa từng tin có ma quỷ.
Mỗi lần tôi nói mình thấy ma, anh đều bảo tôi đừng nghĩ vẩn vơ, nghỉ ngơi cho tốt.
Nhưng lần này, con quỷ đó thật sự khác hẳn những gì tôi từng thấy trước đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)