Ý nghĩ ấy khiến tôi bứt rứt suốt cả ngày. Mãi đến lúc trời nhá nhem tối, sau khi rửa bát xong, tôi mới nói với anh tôi rằng mình muốn ra ngoài mua ít đồ.
Anh tôi đang chơi Vương Giả Vinh Diệu. Vừa nghe tôi muốn ra ngoài, anh liền ngẩng đầu: “Tiểu tổ tông của anh ơi, gần đây em cứ ra khỏi nhà là gặp quỷ. Hay đừng đi nữa. Cần gì cứ nói, anh mua giúp em.”
“Em chỉ ra tiệm thuốc đầu phố thôi mà.” Tôi thành thật trả lời.
“Không phải!”
“Vậy em mua gì? Chẳng phải em đã mang linh thai của hắn rồi sao, còn mua b/a/o c/a/o s/u làm gì? Hơn nữa, b/a/o c/a/o s/u dành cho người sống thì ma quỷ đâu dùng được. Muốn mua phải đến cửa hàng chuyên dụng ở chợ quỷ Âm Sơn.”
Tôi trợn mắt: “Cửa hàng chuyên dụng gì chứ? Còn có nơi bán cả thứ đó sao?”
“Tất nhiên. Em tưởng chỉ nhà mình làm nghề này à? Ngoài kia có khối người buôn đồ cõi âm. Lần sau anh mua cho em ít đồ chuyên dụng để phòng sẵn.”
Anh nói nhẹ tênh, còn tôi thì kinh ngạc không thôi.
Hóa ra thế giới này có rất nhiều thứ khó mà tin được, người sống làm âm sai, còn có chợ quỷ chuyên giao dịch, thậm chí còn có cửa hàng chuyên bán b/a/o c/a/o s/u cho ma nữa!
Đến tiệm thuốc, tôi hạ giọng nói với nhân viên rằng mình muốn mua que thử thai. Cô ấy lập tức nhét cho tôi một chiếc hộp: “Bây giờ còn ai dùng que thử nữa? Dùng bút thử thai đi, vừa nhanh, tiện lại vệ sinh.”
Cô ấy nói rất to, khiến tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn mau chóng quét mã trả tiền rồi rời đi.
Về nhà tắm xong, tôi làm theo hướng dẫn rồi mang bút thử về phòng chờ kết quả.
Anh tôi gọi vọng từ dưới nhà: “Tiểu Kiều! Xuống nghe điện thoại! Cụ tổ tìm em đấy!”
Cụ tổ? Tôi không quá gần gũi với cụ. Dù cụ đối xử không tệ và rất có uy trong nhà, việc cả gia tộc quanh năm qua lại với quỷ thần cũng bắt nguồn từ cụ.
Căn hầm ở nhà cũ thực chất là ngôi mộ cổ do cụ đào rỗng. Trong những năm chiến loạn, cả gia đình sống nhờ số đồ lấy được từ đó, rồi dần duy trì thành nghề buôn bán đến tận ngày nay.
Đến tận bây giờ, mấy trăm người trong gia tộc đều làm những nghề liên quan, ai nấy đều xem nhẹ chuyện sống chết, tình cảm cũng trở nên hờ hững.
Cụ tổ hỏi tình hình gần đây của tôi, sức khỏe thế nào, có gì bất thường hay không.
Tôi đâu thể kể những chuyện ấy với cụ, chỉ đành nói rằng mình vẫn ổn.
Cụ tổ đột nhiên nhắc nhở: “Ông nghe Thành Túc nói, mấy ngày nay đội cảnh sát gặp vài vụ án mạng. Nó phụ trách khám nghiệm t/ử t/h/i. Phía cảnh sát cho rằng nạn nhân đột tử, nhưng nó nghi chuyện này liên quan đến tà thuật. Hai đứa còn trẻ, khi nhận hoặc bán hàng phải cẩn thận, tuyệt đối đừng chạm vào tà vật.”
Cụ tổ vừa nhắc đến tà thuật, tôi lập tức nhớ tới pho tượng đồng Hầu Thiếu Văn đã mua. Chẳng phải chính vị pháp sư kia yêu cầu dùng nó sao? Khi ấy, Giang Khởi Vân cũng đã kết luận bằng hai chữ: tà đạo.
Tôi vội kể chuyện này cho cụ tổ. Vừa nghe xong, giọng cụ lập tức trở nên nghiêm nghị: “Nếu tên pháp sư đó biết pho tượng đồng được lấy từ chỗ các cháu, hắn nhất định sẽ tìm đến. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được giúp hắn tìm đồ, cũng không được bán thêm bất cứ thứ gì cho hắn! Tốt nhất nhà ta không nên dây dưa với Mật tông. Đây lại là tà thuật, càng không thể dính vào!”
“Vâng.” Tôi gật đầu nhìn sang anh tôi. Anh tôi bĩu môi nhưng cũng đáp một tiếng.
Cúp điện thoại, tôi nói với anh tôi: “Anh, em biết anh muốn kiếm tiền chữa bệnh cho bố, nhưng tốt nhất đừng đụng vào những thứ tà môn này… Em sợ lắm.”
Anh tôi vốn liều lĩnh, chẳng sợ trời đất. Bản thân anh không ngại, nhưng nghe tôi nói vậy, anh vẫn nghiêm túc gật đầu: “Được. Em đã sợ thì chúng ta không làm nữa, cứ buôn bán đồ cổ thôi.”
Tôi trở về phòng, vừa mở cửa đã thấy Giang Khởi Vân đứng cạnh bàn, trên tay cầm bút thử thai.
“Này! Sao anh lại tự tiện động vào đồ của tôi?” Tôi đỏ mặt tía tai, bước tới giật lại rồi lén nhìn kết quả.
Màu đỏ, hai vạch.
Hai vạch rõ ràng, không thể nhầm được nữa.
“Đây là thứ gì?” Giang Khởi Vân nghiêm túc hỏi.
“Thử… thử thai.” Tôi vội vàng vứt nó vào thùng rác. Mới nửa tháng trôi qua mà cuộc sống của tôi đã bị đảo ngược hoàn toàn.
Tôi phải làm thế nào đây?
Tôi buồn bực vò tóc. Mặc dù khi ấy vì bị khí thế của Giang Khởi Vân áp đảo mà tôi đồng ý chuyện này.
Nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện này không hề đơn giản. Tôi phải chuẩn bị chu toàn mọi việc.
Thấy tôi cầm điện thoại bấm liên tục, Giang Khởi Vân hỏi: “Còn phải tính toán gì nữa? Ly Long đã hiện trên nhẫn, đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất.”
“Anh chỉ cần gieo giống, đương nhiên chẳng phải lo chuyện gì khác!” Tôi tức giận hét lên: “Tôi phải tính thời gian xin nghỉ, thời gian làm thủ tục nghỉ học! Lẽ nào vác cái bụng to đùng đến trường sao, bị người ta cười vào mặt mất!”
Chiếc giường khẽ trùng xuống, bàn tay to lớn của hắn bóp lấy mặt tôi: “Sao? Mang thai con của ta khiến ngươi mất mặt lắm sao?”
Tôi cười nói: “Sao có thể chứ? Đây chính là ân sủng của Đế Quân đại nhân, tôi nên cảm kích muôn phần, nhưng mà trần gian có phép tắc của trần gian, người khác đánh giá tôi thế nào, tôi cũng chỉ có thể chấp nhận chịu đựng.”
Giang Khởi Vân nheo mắt. Mỗi khi tức giận hắn đều có vẻ mặt ấy, mà tôi cũng dần quen rồi.
Ngày hôm sau đến trường, Tống Vi ôm lấy tôi, khẽ nói em trai cô ấy đã có phản ứng. Cả nhà hiện đã thuê chỗ khác ở, còn căn nhà cũ thì chuẩn bị phá đi xây lại hoặc bán.
Tôi cười nói: “May mà cậu thông minh, biết nghe lời.”
“Tất nhiên rồi! Lời của trai đẹp và bạn thân thì phải nghe chứ! Này, Tiểu Kiều, hình như ngực cậu lại lớn hơn rồi. Đúng là được tình yêu bồi bổ, ha ha ha… Ái da!”
Tôi gõ lên đầu cô ấy một cái. Tống Vi ấp úng rủ tôi đi dạo phố. Lại đi dạo phố? Lần trước bị con quỷ trẻ con dọa chết khiếp, tôi thật sự không muốn đi nữa.
Khi tôi trở về, trước cửa hàng đã có một chiếc xe đỗ sẵn. Hầu Thiếu Văn lại đến.
Tôi vội vàng chạy vào trong tiệm, anh tôi đang nói chuyện với hắn: “Hầu thiếu gia, món đồ cậu hỏi, tôi thật sự không có. Tôi còn trẻ, cũng không có nhiều mối quan hệ, e rằng không giúp được cậu.”
Hầu Thiếu Văn không giấu nổi sự thất vọng, nói thêm mấy câu khách sáo rồi đi luôn.
“Tên pháp sư hắn mời chắc chắn có vấn đề. Lần này lại sai hắn tới chỗ chúng ta tìm hàng thật, nói là cần một ngọn tháp đồng lưu ly bát giác gì đó. Món ấy nhà mình quả thực không có.” Anh tôi lắc đầu.
Tôi cứ tưởng tiễn khách đi là mọi chuyện kết thúc, nào ngờ tối hôm đó cửa hàng lại có trộm.
Đang ngủ say, tôi bỗng cảm thấy eo bị siết chặt. Cả người bị kéo ngược về sau, lưng áp vào lồng ngực rắn chắc.
Tôi mơ màng nghĩ, chẳng lẽ Giang Khởi Vân đang ngủ phía sau mình?
Hắn véo mạnh cằm tôi, nói: “Tỉnh dậy đi!”
“Sao… sao vậy?” Tôi ngơ ngác hỏi.
“Dưới nhà có tiếng động!” Hắn xoay người, đứng bên cửa sổ nhìn xuống.
Tôi vội lấy điện thoại định gọi cho anh tôi, nhắc anh cẩn thận. Nhưng vừa cầm máy lên, dưới nhà đã vang lên một tiếng động lớn.
Giang Khởi Vân kéo cửa ra định đi xem thế nào, tôi nhắc nhở hắn: “Anh đừng dọa tên trộm quá. Nếu chuyện nhà tôi có ma truyền ra ngoài thì sau này còn buôn bán gì được nữa?”
Dưới nhà vang lên tiếng kêu gào của anh tôi: “Tên trộm to gan, dám mò đến nhà ông đây! Ông đánh gãy cái chân thứ ba của mày! Hả? Em rể cũng ở đây à? Đúng lúc lắm, tôi đ/á/n/h c/h/ế/t hắn, cậu tiện tay ghi tên vào sổ dưới âm phủ giúp tôi nhé!”
Tôi không nhịn được đưa tay đỡ trán. Anh tôi đúng là liều lĩnh, lại dám gọi Giang Khởi Vân là em rể!
Không ngờ Giang Khởi Vân chỉ thản nhiên đáp một chữ: “Được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

