Tư Hoài Tây buông lỏng tay ra, đôi mắt xanh biển hơi nheo mang theo ý cười.
Chỉ là ý cười kia không chạm được đáy mắt, tình cảm sâu bên trong ẩn nhẫn tình tố chua xót kích động, dưới khuôn mặt bình tĩnh vân đạm phong kinh là sự khắc chế không ai nhìn thấu.
Nếu Bùi Chiêu Chu thật sự là mèo thì tốt rồi.
Nhưng anh không phải…
Không ai có thể đảm bảo rằng mình có thể sống sót trong mạt thế, Tư Hoài Tây cũng vậy.
Trước khi mạt thế kết thúc, Tư Hoài Tây không muốn liên lụy ràng buộc tình cảm với bất kỳ ai.
Cái này còn lớn hơn viên tinh hạch cấp sáu mà giáo sư Hồ giao dịch với anh trước kia, tinh hạch cấp sáu lớn hơn hạt đậu nành một chút, còn tinh hạch trong tay Tư Hoài Tây gần như lớn bằng quả trứng bồ câu nhỏ.
Bùi Chiêu Chukhông khỏi tò mò về cấp bậc của thây ma không ai có thể tổn thương trừTư Hoài Tâyvừa rồi, tinh hạch còn có thể lớn như vậy.
Bùi Chiêu Chu trực tiếp hỏi: “Tinh hạch này cấp bậc gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)