"Hình như họ cãi nhau thật.
"
Cách thật xa cũng có thể nghe thấy tiếng tranh luận của Bùi Chiêu Chu và Tư Hoài Tây, điều đáng ngạc nhiên nhất đối với những giáo sư già này chính là người dao động cảm xúc lớn nhất ấy vậy mà là chỉ huy Tư.
Đừng nhìn mấy giáo sư già nhận nhiều ân huệ từ chỉ huy Tư, bình thường đối xử với chỉ huy Tư cũng thập phần thân thiện khách khí, nhưng chỉ huy Tư không thích tiếp xúc với người khác, cả người đều toát ra vẻ lạnh lẽo xa cách.
Các giáo sư già cũng vì thế mà kính trọng hơn thân cận.
Lần đầu thấy thấy biểu cảm của chỉ huy Tư phong phú đến vậy, khuôn mặt tuần tú lộ ra cảm xúc tức giận ủy khuất, trông như cậu thanh niên vừa bước vào đại học trong độ tuổi thanh xuân dào dạt tràn đầy hormone tuổi trẻ.
So với hình tượng cường giả dị năng giả nghiêm túc thành thục trong quá khứ, dáng vẻ này Tư Hoài Tây mới là thanh niên vừa tròn hai mốt mà không phải chỉ huy Tư gánh vác toàn bộ vận mệnh và trách nhiệm của toàn bộ mọi người trong căn cứ Lô Thành.
Nhìn thấy chỉ huy Tư như đang tức giận, Bùi Chiêu Chu bên cạnh vẻ mặt lãnh đạm.
Một đám giáo sư già cũng không quá lo lắng cho Bùi Chiêu Chu, bọn họ tin tưởng cách làm người của chỉ huy Tư, hơn nữa chỉ huy Tư thật sự tức giận không được vân đạm phong kinh như vậy.
Thay vì nói chỉ huy Tư đang tức giận, không bằng nói đang giận dỗi với Bùi Chiêu Chu.
Các giáo sư già cười khanh khách, nhìn hai người trẻ tuổi đang cãi nhau, khó thấy được khoảnh khắc chỉ huy Tư uất nghẹn ăn mệt, đều không hẹn mà cùng cười.
"Quan hệ giữa hai người thật tốt, cuối cùng chỉ huy Tư cũng gặp được người bạn đến mức có thể giải bày tình cảm.
"Nhưng cũng đừng nháo thành giận thật, lát nữa khuyên nhủ hai người trẻ tuổi này, kẻo thầy Bùi lại phát giận lên chỉ huy Tư, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại một chuyên gia công nghệ lợi hại như vậy nữa, tôi đây đầy bụng thắc mắc, hận không thể lập tức bái cậu ta làm thầy, chỉ tiếc tính khí của thằng nhóc Bùi Chiêu Chu kia tương tự chỉ huy Tư, không dễ gần miễn cho chọc cậu ta không vui…"
Lão Hồ đầy tiếc nuối vuốt râu.
Lời nói của lão Hồ vừa ra làm mọi người chợt nhớ rằng Bùi Chiêu Chu là do Tư Hoài Tây mang về.
Sau khoảng thời gian này, mọi người trong viện nghiên cứu đều kiến thức được tri thức trong đầu Bùi Chiêu Chu vượt thời đại này, đối với mạt thế cái gì cũng cằn cỗi mà nói, anh quả thực là bảo vật trời ban.
Lấy việc siêu việt trình độ khoa học kĩ thuật ở mạt thế này của Bùi Chiêu Chu, dù đi đến căn cứ nào anh cũng là khách quý được cung phụng tôn trọng.
Tuy nói địa vị của các nhà khoa học trong mạt thế thấp, nhưng cũng là vì bọn họ là người thường yếu ớt, đã không thể xách súng cũng không thể đánh zombie, kém xa so với dị năng giả.
Nhưng nếu có thể tạo ra súng năng lượng có thể giết chết zombie cấp sáu mà không tốn sức lực như Bùi Chiêu Chu, có thể sánh với lực lượng của dị năng giả cường đại, vậy sự tình liền hoàn toàn long trời lở đất, hoàn toàn có thể chế tạo vũ khí theo lô và cuồn cuộn không ngừng sản xuất quân đội hùng hậu tiêu diệt zombie.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

