Đối với việc Tư Hoài Tây dễ dàng thả chạy một dị năng giả nguy hiểm, Bùi Chiêu Chu tỏ vẻ không hiểu, đôi mắt hổ phách vàng lộ vẻ bất mãn, mím chặt môi muốn nói lại thôi.
Theo ý kiến của anh, Tư Hoài Tây là người hảo tâm tràn lan, giống như lúc trước không chút cảnh giác mà đem một người không rõ lai lịch như anh về căn cứ.
Nhưng lần này không giống, dị năng giả này có tính công kích, nếu không phải vừa rồi anh đến kịp thời, e rằng dị năng giả này sẽ gây tổn thất lớn cho căn cứ.
Bùi Chiêu Chu đã trải qua nhiều lần bị phản bội, cái loại cảm xúc kiếp sợ, bàng hoàng, bối rối, phẫn nộ và thống khổ này đan chéo ở trong lòng, chúng cào xé trái tim anh hết lần này đến lần khác và càng lúc càng sâu, đau đến huyết nhục đầm đìa.
Lần cuối cùng, khi thế giới của anh phản bội anh.
Anh cắt đứt tia tưởng niệm cuối cùng, tâm như tro tàn.
Nỗi đau bị phản bội tuyệt vọng và đau buồn đến nhường nào, Bùi Chiêu Chu biết khắc cốt minh tâm, thậm chí còn hơn thế…
* Khắc cốt minh tâm: khắc sâu trong linh hồn.
Nếu không muốn lưỡi dao phản bội nhắm vào mình, tất cả những gì bạn cần là giải quyết trước nguồn gốc của sự phản bội.
Anh không muốn… Tư Hoài Tây sẽ trải qua sự phản bội mà anh đã trải qua.
Tư Hoài Tây thả dị năng giả đó!
Nếu dị năng giả đó không ở lại căn cứ tiến hành xử phạt như thỏa thuận mà lựa chọn bỏ trốn, vậy tương đương với việc Tư Hoài Tây nhiều thêm một kẻ địch không xác định.
Bùi Chiêu Chu thập phần bực bội, thầm cắn chặt răng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)