Tại sao người phụ nữ này lại trở thành quản lý hầm rượu?
Cô làm thế nào vậy?
Tại sao cô lại làm như vậy?
Anh ta không phải Trương Vũ, sẽ không ngốc nghếch cho rằng Tô Loan làm vậy là để chịu thiệt!
Nhưng không đợi Dương Thanh suy nghĩ ra kết quả, người phục vụ đã kết toán xong tiền lương của mọi người ngày hôm qua.
Tổng kết như sau:
Tô Loan ngày thứ ba trả nợ 200, tổng cộng trả nợ 7300.
Dương Thanh ngày thứ ba trả nợ 500, tổng cộng trả nợ 11700.
Lý Thượng ngày thứ ba trả nợ 71200, tổng cộng trả nợ 80500.
Liễu Mai ngày thứ ba trả nợ 100 (lương cơ bản, không hoa hồng), tổng cộng trả nợ 5900.
Trương Vũ ngày thứ ba trả nợ 100 (lương cơ bản, không hoa hồng), tổng cộng trả nợ 2400.
Gần như ngay khi anh ta nói xong câu đó, tiếng thông báo đã lâu không nghe vang lên...
[Chúc mừng người chơi đã qua cửa "Quán rượu số 5" một cách hoàn mỹ, hệ thống đánh giá: S.]
[Nhiệm vụ thứ nhất hoàn thành xuất sắc, thưởng 20 điểm.]
[Đóng góp nhiệm vụ thứ hai xếp hạng thứ 3, thưởng 30 điểm. Trả hết toàn bộ nợ, thưởng thêm 200 điểm.]
[Phát hiện trong không gian vòng tay của người chơi có vật phẩm có thể hoàn thành nhiệm vụ thứ ba, có muốn nộp không?]
Tô Loan thầm niệm [Có].
[Vật phẩm nhiệm vụ đã nộp, chúc mừng người chơi hoàn thành nhiệm vụ thứ ba, thành công tìm và nhận được chai rượu đắt nhất của quán rượu số 5 "Vị khách đêm khuya", thưởng 1 lần rút thưởng.]
Vừa mở mắt đã thấy khung cảnh quen thuộc xung quanh, Tô Loan biết có lẽ mình đã trở về từ nơi quái dị đó.
Cô bất giác thở phào nhẹ nhõm, đúng lúc này điện thoại lại reo lên.
Không kịp nghĩ nhiều, thậm chí cô còn không nhìn xem ai gọi đã vội bắt máy.
"A Loan à, cậu quên sáng nay có tiết rồi à?"
"Hả?"
Tô Loan ngẩn ra, theo phản xạ nhìn đồng hồ... 8 giờ 15 phút sáng.
Thôi xong, muộn học rồi!
Tô Loan vội vàng vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi lén lén lút lút vào lớp học sau 15 phút, sau đó lấy điện thoại ra nhắn tin trộm.
Tô Loan: [Tớ đến rồi, đang ở dãy cuối cùng, giáo viên điểm danh chưa?]
Lâm Vãn: [Tớ điểm danh hộ rồi nhé, thế nào, chị em của cậu tốt chưa? Thế này không khao tớ một bữa ra trò được à?]
Tô Loan: [Ok, cậu muốn ăn gì? Cả dãy phố ăn uống ngoài trường cho cậu chọn.]
Lâm Vãn: [Hay là quán nướng lần trước đi, ngon lắm đấy. Lần trước ăn xong tớ cứ muốn đi ăn lại mãi, chỉ tiếc là chẳng có ai đi cùng.]
Tô Loan: [Vậy tối nay đi nhé.]
Kết thúc cuộc trò chuyện, Tô Loan hiếm khi không tập trung nghe giảng, vì cô vừa nhìn thấy một biểu tượng màu đen nổi bật trên màn hình điện thoại... đó chính là phần mềm rác mà cô bị ép tải về trước đó.
Nếu không tại nó thì mình đã chẳng đến cái nơi quỷ quái đó!
Dù trong lòng đầy oán giận với phần mềm này, nhưng cô cũng biết mọi chuyện đã không thể thay đổi, cô chỉ có thể vừa chấp nhận, vừa cố gắng tìm cách để bản thân mạnh mẽ hơn, như vậy mới có thể sống sót.
Vì trong lớp có camera giám sát nên Tô Loan không mở phần mềm ra xem ngay. Sau khi vật vã qua hết các tiết học buổi sáng, cô thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà nghiên cứu cho kỹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


