Bị nói trúng tim đen, Lý Thượng cũng không hề ngượng ngùng, chỉ khẽ gật đầu thừa nhận.
"Đúng vậy, chỉ cần hai cô tin tưởng tôi, ghi tên tôi lên hóa đơn, ba chúng ta kiếm 35000 trong một đêm thực ra không khó lắm."
Ý đồ của ông ta rõ như ban ngày, dù Liễu Mai phản ứng chậm đến đâu cũng biết thương vụ này họ chịu thiệt.
"Tôi không tin ông, tôi không đồng ý." Việc có hoàn thành được nhiệm vụ thứ hai hay không đối với Liễu Mai không quan trọng, nhưng cô ấy tuyệt đối không thể chịu thiệt.
Kể cả có chịu thiệt, cũng không thể để Lý Thượng được lợi. Nếu người dùng vật phẩm là Tô Loan, có lẽ cô ấy còn đồng ý.
Lý Thượng không ngờ mình lại bị từ chối dứt khoát như vậy, sắc mặt ông ta vô cùng khó coi, nhưng vẫn cố nén lại, chuyển ánh mắt sang Tô Loan.
Ai ngờ Tô Loan còn không nể mặt hơn.
"Trông tôi giống kẻ ngốc lắm à? Ông không cho chúng tôi chút lợi lộc nào, mở miệng ra là muốn lấy hoa hồng của chúng tôi. Tôi là người mới, nhưng không phải kẻ ngốc."
Thực ra Tô Loan cũng không muốn nói thẳng thừng như vậy, nhưng cô vừa nhìn đã biết Lý Thượng này không phải là người dễ bỏ cuộc. Thay vì sau này nghe ông ta giả ngây giả ngô tiếp tục dây dưa, chi bằng nói thẳng ra luôn.
Liên tiếp bị từ chối, lại còn bị Tô Loan chặn họng, sắc mặt Lý Thượng đã đen như đít nồi.
"Chúng ta có thể thương lượng thêm..."
"Thương lượng cái gì? Khuyên anh từ bỏ ý định lợi dụng chúng tôi à."
Nước đã đến chân thế này, Lý Thượng cũng biết mình không thể dùng lời nói suông để được việc nữa, nhưng bảo ông ta từ bỏ cũng là điều không thể. Ông ta đã vất vả lắm mới vào được một phó bản tân thủ, nếu không lấy được phần thưởng ẩn, công sức trước đó của ông ta đổ sông đổ bể hết sao?
"Vượt qua phó bản này các cô nhiều nhất cũng chỉ nhận được 20 điểm, tôi có thể cho mỗi người thêm 100 điểm." Lý Thượng tỏ vẻ như mình đang phải chịu thiệt thòi rất nhiều, biểu cảm còn mang theo vài phần tiếc nuối.
Liễu Mai có chút động lòng, nhưng cô ấy không lên tiếng.
Tô Loan nhìn chằm chằm Lý Thượng vài giây, sau đó lắc đầu: "Tôi đã nói rồi, chúng tôi chỉ là người mới, không phải kẻ ngốc. Vượt qua phó bản tân thủ chỉ có 20 điểm thì tôi tin, nhưng sau này vượt qua các phó bản khác cũng chỉ có 20 điểm thôi à?"
Nếu lúc đầu Lý Thượng nhờ họ giúp đỡ mà nói thẳng sẽ cho 100 điểm, có lẽ Tô Loan suy nghĩ một chút sẽ đồng ý.
Dù sao thì họ không đồng ý, nhiệm vụ không hoàn thành được, họ cũng không có phần thưởng thêm, chi bằng lấy luôn 100 điểm.
Nhưng Lý Thượng lại coi họ là kẻ ngốc để lừa gạt, không cho chút lợi lộc nào đã muốn chiếm không, nên dù bây giờ ông ta có nói gì, Tô Loan cũng sẽ cảm thấy anh ta đang lừa mình.
Nhất là khi Lý Thượng vừa rồi còn cố tình nói tránh đi để lừa họ lần thứ hai.
Ông ta chỉ nói phó bản này thông quan chỉ nhận được 20 điểm, ý là 100 điểm đã là rất nhiều, tương đương với việc thông quan năm phó bản. Nhưng thực tế đây chỉ là một phó bản tân thủ, phần thưởng ít là chuyện bình thường, Tô Loan không tin các phó bản khác thông quan cũng chỉ có 20 điểm.
"Sao người chơi cũ ai cũng mặt dày thế nhỉ?" Liễu Mai không nhịn được lẩm bẩm, nhưng giọng cô ấy không hề nhỏ, Tô Loan và Lý Thượng cũng nghe rất rõ.
Bây giờ Lý Thượng thật sự cảm thấy mình sắp phát điên rồi!
Ông ta không thể ngờ hai người mới này lại khó chơi đến vậy, nhưng trớ trêu thay ông ta chỉ có thể hợp tác với hai người này. Dương Thanh và Trương Vũ một người độc ác một người ngốc nghếch, lại không có điều kiện để hợp tác, nên dù có giận đến đâu, ông ta cũng chỉ có thể kìm lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

