Triệu Lệnh Di cười tươi rói, chủ động tiến lên nửa bước, trêu chọc: "Quốc công gia đã chê ta nghịch ngợm, vậy chi bằng người đích thân đến điện Sùng Ninh, thay phụ hoàng quản giáo ta đi?"
Trâu Tử Ngôn chỉ khẽ mỉm cười đáp: "Tiểu điện hạ lại nói đùa rồi."
Giờ phút này, Triệu Lệnh Di đã hoàn toàn ném sự tồn tại của Hạ Lẫm đang quỳ bên cạnh ra sau đầu. Nàng bộc lộ trọn vẹn dáng vẻ e ấp, thẹn thùng của một thiếu nữ đang ôm mộng xuân tình.
Ngay lập tức, ánh mắt của Triệu Lệnh Di đã bị đôi bàn tay thon dài, trắng trẻo như ngọc của Trâu Tử Ngôn thu hút. Khi những ngón tay ấy khẽ cử động, nàng còn tinh ý nhìn thấy vài đường gân xanh mờ ảo nổi lên trên mu bàn tay. Bởi vì nước da của hắn vốn trắng lạnh, nên những đường gân ấy lại càng thêm phần nổi bật, mang theo một vẻ quyến rũ đến lạ kỳ.
Nàng lén nuốt nước bọt. Thú thực, so với cây trâm ngọc kia, nàng lại càng thèm khát đôi bàn tay này hơn.
Chính vì thế, khoảnh khắc cây trâm ngọc được đặt vào tay, phần nệm thịt mang theo chút vết chai mỏng trên ngón tay của Trâu Tử Ngôn vô tình lướt qua lòng bàn tay nàng. Cảm giác ấy lập tức mang đến một trận ngứa ngáy, hệt như có một chú mèo con đang khẽ cào vào tận sâu trong trái tim nàng vậy.
Hoàn toàn bị sắc đẹp mê hoặc, Triệu Lệnh Di bắt đầu để tâm trí bay bổng, buông lời lả lơi: "Đa tạ Quốc công, ta rất thích món quà này."
[Thích thật đấy, chỉ muốn đè ra ngủ thôi!]
Nụ cười trên môi Trâu Tử Ngôn chợt cứng đờ lại trong tích tắc, nhưng rồi hắn rất nhanh đã khôi phục vẻ tự nhiên như thường ngày: "Tiểu điện hạ thích là tốt rồi."
Cùng lúc nói ra câu đó, hắn cũng không để lộ chút dấu vết nào mà khéo léo rút tay về, lùi lại nửa bước để giữ khoảng cách: "Điện hạ, vi thần đến lúc phải vào diện kiến Bệ hạ rồi."
"Người đi đi." Triệu Lệnh Di hơi nghiêng người nhường đường. Nàng lưu luyến đưa mắt nhìn theo bóng lưng Trâu Tử Ngôn khuất dần sau cánh cửa Ngự thư phòng, trong khi đầu ngón tay vẫn đang vô thức vuốt ve cây trâm ngọc.
Nàng nhớ không lầm thì Trâu Tử Ngôn chỉ kém lão hoàng đế vỏn vẹn sáu tuổi thôi nhỉ? Thế mà tại sao lão hoàng đế tóc đã điểm bạc, mặt đầy nếp nhăn, còn Trâu Tử Ngôn thì vẫn giữ được vẻ phong hoa tuyết nguyệt, trẻ trung ngời ngời đến vậy?
Đúng là người đàn ông của nữ chính có khác, ít nhiều gì cũng được hưởng ké chút hào quang nhân vật chính mà!
Đột nhiên, giọng nói lạnh lẽo, vô cảm của hệ thống vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng: "Giá trị chán ghét của Trâu Tử Ngôn không hề có sự biến động. Tiến độ hiện tại: 0/100. Yêu cầu ký chủ chấn chỉnh lại thái độ để hoàn thành nhiệm vụ."
Triệu Lệnh Di thầm thở dài não nuột trong lòng. Nào phải do thái độ của nàng có vấn đề! Rõ ràng là vì tính tình của Trâu Tử Ngôn quá đỗi hiền hòa, đến mức cho dù nàng có nói gì hay làm gì đi chăng nữa, hắn cũng chẳng buồn nổi giận.
Huống hồ, hệ thống giao cho nàng nhiều mục tiêu nhiệm vụ như vậy, thì cũng phải để nàng từ từ "xử lý" từng người một chứ!
Đúng lúc này, một tiếng sột soạt khẽ vang lên từ phía sau lưng. Triệu Lệnh Di lúc này mới sực nhớ ra, trên mặt đất vẫn còn một tên Hạ Lẫm đang quỳ nãy giờ.
Nàng thong thả cất kỹ cây trâm ngọc đi. Khi xoay người lại, tà váy lụa mềm mại vô tình lướt qua mu bàn tay của Hạ Lẫm. Nhớ lại ánh mắt âm u, lạnh lẽo của hắn ban nãy, đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ nhếch lên. Chất giọng kiều diễm, ngọt ngào vừa rồi giờ đây đã lập tức trở nên lạnh nhạt và đầy vẻ trịch thượng: "Sao nào? Đến điện Sùng Ninh của bổn cung hầu hạ, khiến ngươi cảm thấy ấm ức, nhục nhã lắm sao?"
Nghe vậy, Hạ Lẫm chỉ biết cười khẩy trong lòng. Cái ả nữ nhân này, ban nãy đứng trước mặt Trâu Quốc công thì ra vẻ điệu đà, lả lơi; thế mà quay sang đối diện với hắn lại lập tức giở thói kiêu ngạo, hống hách đến tột cùng. Thứ đàn bà khẩu phật tâm xà, đổi mặt như lật sách thế này, thật khiến kẻ khác buồn nôn!
Tuy nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn quỳ rạp trên mặt đất, diễn trọn dáng vẻ của một kẻ nô tài hèn mọn: "Bẩm, là do thân phận nô tài quá đỗi thấp hèn, chỉ e sẽ làm bẩn mắt điện hạ mà thôi."
Nghe những lời nhún nhường ấy, Triệu Lệnh Di liền cúi người, vươn tay nâng cằm Hạ Lẫm lên. Nàng cẩn thận đánh giá ánh mắt của hắn. Chậc, nhìn cái ánh mắt quật cường này xem, có chỗ nào giống một kẻ thấp hèn đâu chứ?
Khóe môi đỏ mọng của nàng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy vẻ hứng thú: "Thực ra, ngươi hao tâm tổn trí tìm cách trà trộn vào cung, suy cho cùng cũng chỉ vì muốn rửa oan cho người cha đã khuất của mình mà thôi. Nếu vậy, chi bằng ngươi ngoan ngoãn đi theo ta. Dù sao thì, việc thuyết phục phụ hoàng hạ chỉ điều tra lại vụ án của cha ngươi, đối với ta cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, chỉ cần một câu nói là xong."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
