Mãi cho đến khi lão hoàng đế lên tiếng, Triệu Lệnh Di mới giật mình nhận ra. Hóa ra, bàn tay vốn định véo đùi mình để diễn kịch lại đặt nhầm sang đùi của ông. Bao nhiêu sức lực, nàng đều lỡ trút hết lên người ta mất rồi.
Thấy vậy, nàng đành cười gượng hai tiếng rồi lặng lẽ rút tay về, trong lòng thầm niệm: "Tội lỗi, tội lỗi quá!"
Về phần lão hoàng đế, ngoài mặt ông vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh, nhưng thực chất lại đau đến mức muốn gào thét trong lòng: Lực tay của nha đầu này cũng mạnh quá rồi đấy! Nhìn xem, nó làm cái thân già này đau điếng cả người!
Phải mất một lúc lâu ông mới dịu cơn đau, bèn hắng giọng ho nhẹ một tiếng: "Tên Tô Diên Tự kia nhân phẩm không tồi, chẳng lẽ con đã hiểu lầm người ta rồi sao?"
Nói về Tô Diên Tự thì ông không hiểu rõ lắm, thế nhưng cô con gái ruột đang đứng trước mặt này có tính tình ra sao, người làm cha như ông lại còn không rõ hay sao?
Nghe vậy, Triệu Lệnh Di liền bĩu môi đáp: "Nhi thần lại chẳng hề thấy nhân phẩm của hắn tốt ở chỗ nào."
Trong lòng nàng thầm nghĩ: Đừng nhìn Tô Diên Tự bây giờ tỏ vẻ nhã nhặn, lịch thiệp như một bậc khiêm khiêm quân tử. Tên này tương lai kiểu gì cũng sẽ làm phản cho mà xem!
Bắt gặp ánh mắt hồ nghi của lão hoàng đế, nàng vội vàng nghiêm mặt lại, dõng dạc tuyên bố: "Phụ hoàng, người đừng dò xét nữa. Nhi thần thực sự không hề thích Tô Diên Tự đâu!"
Thấy con gái quả quyết như vậy, lão hoàng đế cũng đành phải từ bỏ ý định ban hôn cho hai người. Ông lại tiếp tục gợi ý: "Nếu đã không thích tên này, vậy Tân khoa Trạng nguyên năm nay con đã gặp qua chưa? Tướng mạo cũng được lắm đấy..."
"Phụ hoàng!" Triệu Lệnh Di giả vờ hờn dỗi ngắt lời ông, "Nhi thần đâu phải là loại người chỉ biết trông mặt bắt hình dong. Chuyện thành gia lập thất là phải có cảm xúc, phải là hai bên tình nguyện mới được chứ!"
Lão hoàng đế nheo mắt lại, gặng hỏi: "Vậy con thử nói xem, rốt cuộc con thích kiểu người như thế nào?"
Triệu Lệnh Di nghe vậy thì ra chiều ngẫm nghĩ nghiêm túc lắm. Trong đầu nàng bỗng xẹt qua một bóng dáng thanh lãnh, trầm ổn, miệng liền thốt ra: "Ít nhất thì cũng không thể kém hơn vị lão nhân gia Trâu Quốc công kia được."
Lão hoàng đế lập tức cạn lời. Trâu Tử Ngôn kia vốn nổi danh là "Thiên hạ đệ nhất mỹ nam", thế mà nàng còn dám mạnh miệng bảo là không trọng nhan sắc cơ đấy?
Bất chợt nhắc đến Trâu Quốc công, lão hoàng đế mới sực nhớ ra. Trước đó ông đã phái Trâu Tử Ngôn xuống phía Nam để âm thầm điều tra chuyện cứu trợ thiên tai. Nhẩm tính thời gian, có lẽ lúc này hắn cũng sắp sửa hồi kinh rồi.
Ông thầm định bụng, đợi khi Trâu Tử Ngôn trở về, nhất định phải nhờ hắn khuyên nhủ nha đầu này vài câu. Cái thói lấy mạo đoạt người vốn chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì!
...
Vừa bước ra khỏi Ngự Thư phòng, Triệu Lệnh Di liền thở phào nhẹ nhõm. Nàng thầm nghĩ, cuối cùng cũng dập tắt được ý định ban hôn của lão hoàng đế, xem như đã hoàn thành trót lọt đoạn kịch bản này.
Nhớ lại chuyện chạm mặt Hạ Lẫm ở bên trong lúc nãy, nàng không nhịn được mà chậc lưỡi một cái: Nữ chính đúng là "đói khát" thật rồi, đến cả thái giám mà cũng có thể nuốt trôi cho bằng được!
Triệu Lệnh Di thầm cảm thấy may mắn vì mình chỉ là nữ phụ. Dù sao thì cái loại chuyện này, nàng thực sự không làm nổi.
Đang mải miết suy nghĩ, nàng chợt đụng phải một khuôn mặt vô cùng xuất chúng ngay trước mắt. Người nọ có hàng chân mày sắc bén như lưỡi đao, ngũ quan tinh tế tựa như được thợ mài giũa tỉ mỉ. Đặc biệt là đôi mắt đen láy lạnh lùng kia, sâu thẳm chẳng khác nào một vực nước chực chờ hút người ta vào trong.
Triệu Lệnh Di vốn định ngắm thêm vài lần nữa, nhưng người nọ đã vội vã cúi thấp đầu xuống.
Nàng thầm cảm thán trong lòng: Không ngờ trong cung lại có một nam nhân dung mạo tuyệt mỹ đến vậy, nhan sắc quả thực chẳng hề kém cạnh Tô Diên Tự chút nào! Đặc biệt là cái khí chất lạnh lùng cấm dục kia, đúng là quá mức hấp dẫn mà!
Gương mặt cực phẩm nhường này mà được đặt trong tẩm điện của nàng, chắc mỗi bữa nàng phải ăn thêm được hai bát cơm lớn mất!
Đúng lúc đó, giọng nói của hệ thống bỗng vang lên trong đầu nàng: "Ký chủ, đây chính là nhân vật mục tiêu mà cô vừa gặp lúc nãy: Hạ Lẫm."
Triệu Lệnh Di: "..."
Xem ra, không chỉ có mỗi nữ chính là "đói khát" thôi đâu.
Lúc này, Hạ Lẫm vẫn đang quỳ gối trước cửa Ngự Thư phòng. Hắn vốn dĩ nghe thấy tiếng động nên mới ngẩng lên, tình cờ bắt gặp ngay ánh mắt của Triệu Lệnh Di đang nhìn mình chằm chằm. Nhớ lại những chuyện vừa xảy ra bên trong Ngự Thư phòng, một tia chán ghét xẹt qua trong đáy mắt hắn, nhưng rất nhanh, hắn đã cúi đầu xuống để che giấu cảm xúc.
"Ký chủ, hệ thống phát hiện giá trị chán ghét của Hạ Lẫm đối với cô đang có sự dao động."
Nghe vậy, Triệu Lệnh Di vô cùng kinh ngạc. Nàng còn chưa kịp làm gì cơ mà! Xem ra tên Hạ Lẫm này dễ đối phó hơn Tô Diên Tự nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
