Ngay lúc trong sân chén chú chén anh, chủ khách đều vui vẻ. Một trận tiếng vó ngựa dồn dập cắt ngang sự hòa hợp của cả sân này, mọi người thi nhau đặt chén rượu trong tay xuống, nhìn ra ngoài cửa.
Chỉ thấy mấy con ngựa phi nước đại đến trước tiểu viện Hoắc gia thì bị ghìm cương, Tiêu Đại tướng quân, Tống Quân y, còn có hai gã thân vệ của Tiêu Đại tướng quân, từ trên ngựa phi thân xuống.
Tiếng vó ngựa dừng lại ở cổng sân, Hoắc Tranh, Hoắc Lâm, Hoắc Ngọc, Hoắc Hiên bọn họ đã ra đón ngoài sân, khi nhìn thấy là Tiêu Đại tướng quân và Tống Quân y bọn họ vội vàng chắp tay hành lễ.
“Mạt tướng tham kiến Đại tướng quân!” Tiếng của bốn ông cháu Hoắc gia, kinh động đến những binh lính khác đang uống rượu trong sân. Bọn họ thi nhau ra hành lễ với Đại tướng quân.
“Miễn lễ, miễn lễ, bản tướng hôm nay là đến tham gia hôn lễ của Hoắc Ngọc và Cảnh Duyệt, mọi người không cần đa lễ, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên vui vẻ thì vui vẻ.”
Hoắc Tranh, Hoắc Lâm, Hoắc Ngọc vội vàng dẫn bốn người Tiêu Đại tướng quân và Tống Quân y vào, gian phòng có giường sưởi lớn kia. Để bọn họ ngồi trên giường sưởi, và đặt bàn giường sưởi ở giữa bốn người bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
