Nhà của Hoắc gia mặc dù gần chân núi Hạ Lan, nhưng vẫn phải đi ngang qua vài hộ gia đình. Quân hộ trong thôn ở lại khá đông đúc, rất nhiều người vừa từ ruộng đồng chuẩn bị về nhà ăn cơm trưa.
Nhìn thấy đoàn người Hoắc gia kéo nhiều con mồi như vậy, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt hâm mộ. Có người đi theo bước chân của bọn họ đến Hoắc gia, hy vọng có thể chia được một chén canh.
Mấy ngày trước, Cảnh Duyệt một mình lên núi Hạ Lan, bởi vì tốc độ của nàng rất nhanh, lại đa phần là đi vào buổi trưa và trước lúc chạng vạng, do đó không bị người khác nhìn thấy.
“Ây da, Hoắc lão gia tử a, nhà ông đánh được nhiều con mồi như vậy, chắc chắn ăn không hết nhỉ?”
“Hoắc Lâm, các người từ trên núi Hạ Lan đánh được nhiều con mồi như vậy, nên chia cho mọi người chúng ta một ít chứ nhỉ?”
“Ây da, Hiên tiểu tử, trên núi Hạ Lan nguy hiểm như vậy, các người sao dám mạo hiểm lên núi vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
