Hoắc Ngọc nghe xong lời của Cảnh Duyệt, cảm động đến mức không thể diễn tả bằng lời. Chàng cho rằng Cảnh Duyệt đây là đang thể tuất chàng, đau lòng chàng, kích động xoay người một cái, ôm chặt Cảnh Duyệt vào trong lòng.
Cảnh Duyệt nghe thấy tiếng tim đập kịch liệt trong lồng ngực chàng, cảm thấy còn khá mới mẻ. Hóa ra vòng tay của nam nhân là như thế này, hình như cũng mang lại cho mình một chút cảm giác an toàn.
Bản thân cũng không phản cảm vòng tay của chàng, vậy thì để chàng ôm thêm một lát đi! Chỉ là trong phòng cũng quá lạnh rồi, đây mới chỉ là cuối tháng mười. Xem ra cái lạnh của mùa đông ở vùng Tây Bắc rộng lớn, thật sự không phải là truyền thuyết.
Bản thân mỗi ngày sau khi vào phòng sẽ về không gian nghỉ ngơi, cũng không quá quan tâm đến thế giới bên ngoài. Chỉ là nay nam nhân này đã trở về, chẳng bao lâu nữa bọn họ sẽ thành thân, Cảnh Duyệt không muốn ngày ngày nằm trên chiếc giường lạnh lẽo.
Mặc dù Cảnh Duyệt có rất nhiều tiền, nhưng nàng không muốn xây tường gạch lợp ngói phô trương như vậy. Như vậy ở Tây Bắc Truân, không chỉ lạc lõng, còn sẽ rước lấy tai họa không cần thiết.
Nói lại nam nhân này muốn sau khi làm quan đến Tứ phẩm liền cởi giáp về quê, đến lúc đó bọn họ còn không biết sẽ đi về đâu, ngôi nhà này cũng mới xây lại chưa được mấy năm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
