Bệnh viện Nhân dân Cẩn Thành.
Giang Ninh nhìn ngón chân cái sưng đỏ được băng kín mít, chỉ biết dở khóc dở cười.
Tùy Thanh Sơn mặc áo blouse trắng bước tới, bất lực nhìn cô rồi thở dài:
“May là chưa gãy, nhưng xương cũng bị tổn thương rồi. Tạm thời em chống nạng đi học một tuần đi.”
Nói xong, anh ta khẽ nhướng đôi mày tuấn tú, đẩy gọng kính bạc trên sống mũi, không nhịn được trêu:
“Lại chạy đi gây chuyện ở đâu thế? Bị thương đến mức này. Có cần anh nói với cô một tiếng không?”
Tùy Thanh Sơn là anh họ của cô. Mẹ của Giang Ninh là cô ruột của anh ta.
Tuy trong cuốn tiểu thuyết này cả nhà họ đều chỉ là nhân vật làm nền, nhưng cả nhà họ Giang lẫn họ Tùy đều hết mực cưng chiều Giang Ninh, vì thế mới nuôi thành tính cách kiêu căng ngang ngược, được nuông chiều đến mức chẳng coi ai ra gì.
Giang Ninh đã tiếp nhận ký ức của nguyên chủ nên cũng biết mẹ Giang cưng con gái như vàng.
Thậm chí cậu em trai sinh đôi khác trứng của cô chỉ cần dám động vào một sợi tóc của chị gái cũng sẽ bị mẹ tát ngay một cái.
Nếu chuyện này để mẹ Giang biết, bà nhất định sẽ điều tra đến cùng nguyên nhân khiến cô bị thương, rồi sẽ phát hiện cô đi bắt nạt Tạ Kinh Yến.
Đương nhiên, người nhà cô đều nổi tiếng bao che người thân.
Họ chắc chắn sẽ khiến Tạ Kinh Yến cút khỏi Cẩn Thành chỉ trong một ngày, còn mạnh tay hơn cả nguyên chủ.
Như vậy chẳng phải cốt truyện sẽ sụp đổ sao?
Mười tỷ và cả cái mạng nhỏ của cô cũng bay luôn.
Thế thì cô còn diễn cái gì nữa?
Nghĩ vậy, Giang Ninh lập tức ôm lấy cánh tay Tùy Thanh Sơn, vừa lắc vừa nũng nịu:
“Anh họ, đừng nói với mẹ em mà. Em chỉ vô ý đá trúng hòn đá lúc đi đường thôi. Em không muốn mọi người trong nhà lo lắng.”
Tùy Thanh Sơn không trả lời ngay.
Anh ta chỉ chăm chú nhìn Giang Ninh.
Ánh mắt ấy khiến cô nổi hết cả da gà, chỉ sợ anh ta phát hiện người trước mặt đã đổi linh hồn.
May mà, Tùy Thanh Sơn chỉ khẽ cười, giơ tay xoa đầu cô:
“Em đó, cũng biết không để người trong nhà lo nữa à? Trưởng thành rồi đấy. Lần này anh sẽ không nói, nhưng lần sau thì đừng hòng qua mặt anh.”
Giang Ninh khẽ thở phào.
May quá.
Cốt truyện vẫn chưa hỏng.
Giọng Tiểu Mật đầy ai oán vang lên:
【Cô chắc là chưa hỏng chứ?】
Giang Ninh: “…”
Cô hùng hồn đáp lại:
【Tuy có xảy ra chút sai sót, nhưng biểu hiện của tôi vẫn rất đáng khen mà.】
Tiểu Mật: 【…】
Đây mà gọi là chút sai sót sao?
Nó chưa từng thấy ai đi bắt nạt người khác mà cuối cùng chính mình lại phải vào viện.
Rời khỏi phòng làm việc của Tùy Thanh Sơn, Giang Ninh đi ra ngoài.
Phía trước hành lang rất náo nhiệt, một đám người đang tụ tập thành vòng tròn.
Không nhịn được tò mò, cô chen lên phía trước.
Một bà lão tóc bạc trắng đứng chắn trước cửa phòng bệnh, nhất quyết không chịu tránh đường, vừa khóc vừa van xin:
“Xin các bác sĩ, cháu gái tôi mà rời bệnh viện thì sẽ chết mất. Cháu trai tôi đang cố gom tiền rồi. Xin hãy cho chúng tôi thêm vài ngày nữa được không? Chúng tôi nhất định sẽ nghĩ cách xoay đủ tiền viện phí.”
Vị bác sĩ dẫn đầu cũng rất khó xử, bất lực khuyên nhủ:
“Bà ơi, thấy gia đình bà khó khăn nên chúng tôi đã đặc cách gia hạn thêm ba ngày rồi. Nếu vẫn không đóng viện phí, bệnh viện buộc phải làm theo quy định. Hay là thế này, bà cứ làm thủ tục xuất viện trước, đợi khi có tiền rồi quay lại.”
Bà lão nghẹn ngào lắc đầu:
“Tình trạng của Tiểu Hòa thế nào các bác sĩ cũng biết mà. Con bé sao có thể rời bệnh viện được? Nó sẽ chết mất. Xin các bác sĩ, chỉ thêm một ngày thôi cũng được. Tôi có đi bán máu cũng sẽ gom đủ tiền viện phí.”
Nói rồi, bà lão tóc bạc quỳ phịch xuống trước cửa phòng bệnh, vừa khóc vừa dập đầu trước vị bác sĩ.
Những người đứng xem đều lộ vẻ không đành lòng, nhưng cuối cùng vẫn không ai lên tiếng.
Trong thời buổi này, người vào bệnh viện đều là những người cần tiền để chữa bệnh.
Mọi người dù muốn giúp cũng lực bất tòng tâm.
Qua khe cửa, Giang Ninh nhìn thấy một cô bé nằm trên giường bệnh.
Sắc mặt cô bé trắng bệch, khắp người cắm đầy dây truyền, trông chỉ khoảng mười hai, mười ba tuổi. Đôi mắt vô hồn nhìn về phía bà lão tóc bạc, nơi khóe mắt lặng lẽ lăn xuống một giọt nước mắt.
Tim Giang Ninh khẽ thắt lại.
Cô không nhịn được hỏi:
“Tiểu Mật, chuyện này tôi có thể xen vào không?”
Tiểu Mật vẫn còn chìm trong nỗi đau vì trói định phải một ký chủ “vô dụng”, không nhịn được càm ràm:
【Lòng tốt của cô đúng là nhiều thật.】
Giang Ninh đáp:
“Dù sao nhà họ Giang cũng chỉ còn một năm nữa là phá sản. Đến lúc đó chắc chắn tôi sẽ chết thê thảm theo đúng cốt truyện. Nhân lúc còn có khả năng, chi bằng làm thêm vài việc tốt. Biết đâu tích được công đức, sau này lúc bị nam chính giết sẽ bớt đau hơn.”
Cô khựng lại, nhìn cô bé thêm một lần nữa.
“Hơn nữa… bị bệnh là chuyện rất đau đớn.”
Tiểu Mật hừ lạnh:
【… Cô tính toán cho bản thân cũng chu đáo thật đấy. Hay là tiện thể đi chọn luôn nghĩa trang, đặt trước một chỗ đi?】
Giang Ninh trầm ngâm vài giây rồi nghiêm túc gật đầu.
“Cũng không phải là không được.”
Tiểu Mật cạn lời:
【Muốn giúp thì cứ giúp đi. Miễn đừng ảnh hưởng đến tuyến cốt truyện chính là được.】
Giang Ninh lập tức yên tâm.
Mười tỷ vẫn còn nguyên.
Cô tiếp tục chen lên phía trước.
Những người vốn đang khó chịu vì bị cô chen lấn quay đầu lại, thấy cô ăn mặc toàn đồ đắt tiền thì cũng chẳng nói gì, lặng lẽ nhường đường.
Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào của Giang Ninh bất ngờ vang lên:
“Bệnh của cô bé đó… còn chữa được không?”
Vị bác sĩ đứng đầu nhìn cô gái xinh đẹp tinh xảo trước mặt, suy nghĩ một lát rồi thành thật đáp:
“Chỉ cần có đủ tiền thì vẫn còn hy vọng chữa khỏi.”
Giang Ninh khẽ thở phào.
Còn chữa được là tốt rồi.
“Họ còn thiếu bao nhiêu tiền viện phí?”
Bác sĩ liếc nhìn bà lão, mím môi đáp:
“Quẹt giúp họ tiền viện phí hai tháng.”
Vị bác sĩ lập tức ngây người.
Trời đất…
Đúng là gặp phải một cô tiểu thư tiêu tiền như nước.
Bà lão cũng hoảng hốt thấy rõ.
“Cô gái à… hai tháng là một vạn tệ đấy. Ta… ta không thể nhận được. Cháu trai ta đang đi vay tiền rồi.”
Giang Ninh mỉm cười:
“Nước xa không cứu được lửa gần. Bà cứ cầm trước để giải quyết việc gấp. Coi như cháu cho bà vay, sau này có tiền thì trả lại cháu.”
Sợ bà vẫn không chịu nhận, cô lấy số điện thoại của mình đưa cho bà.
“Đợi khi nào có tiền, bà bảo cháu trai kết bạn với cháu rồi trả lại là được, được không?”
Bà lão vẫn còn do dự.
“Chuyện này…”
Giang Ninh tiếp lời:
“Cháu có thể đợi, nhưng cháu gái của bà thì không đợi được. Cứu người là quan trọng nhất. Với lại, chút tiền này đối với cháu cũng chẳng đáng là bao.”
Bà lão nhìn cô bé trên giường bệnh, vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào:
“Cảm ơn cô, cô gái. Cô tên là gì? Sau này nhất định chúng ta sẽ báo đáp.”
Giang Ninh xua tay.
Chống gậy quay người rời đi đầy tiêu sái.
Làm gì có nữ phụ độc ác nào làm việc tốt còn để lại tên tuổi chứ?
Cô chỉ để lại một câu:
“Nếu gặp khó khăn thì cứ gọi cho cháu. Trong khả năng của mình, cháu nhất định sẽ giúp.”
Lúc này, Giang Ninh mới thật sự cảm nhận được cảm giác của người có tiền.
Đến cả bước đi…
Cũng như có gió nâng chân.
Ra đến cổng bệnh viện, Giang Ninh đang chuẩn bị gọi xe thì từ phía không xa bỗng vang lên một giọng nam đầy bực bội:
“Giang Ninh! Chân chị bị làm sao vậy?”
Giang Ninh giật mình, quay đầu nhìn lại.
Người vừa tới chính là em trai song sinh khác trứng của nguyên chủ — Giang Yếm.
Thiếu niên mặc bộ đồng phục bóng rổ màu đỏ, tóc cắt gọn gàng, gương mặt tuấn tú. Đường nét khuôn mặt có đến năm phần giống Giang Ninh. Trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi, có vẻ vừa từ sân bóng chạy tới.
Chỉ là lúc này, cậu đang hùng hổ xông đến, trông chẳng khác nào một con nhím xù gai.
Nhưng theo ký ức của Giang Ninh, nguyên chủ còn ngang ngược và tùy hứng hơn.
Ỷ vào việc được cha mẹ cưng chiều vô điều kiện, cô thường xuyên sai vặt Giang Yếm để mua vui.
Vì thế, trong nguyên tác, mối quan hệ giữa hai chị em ruột vốn chẳng hề tốt đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

