Hướng Diệu vừa thấy Vương Vượng Vượng đến, liền nịnh nọt chạy tới nói: “Bà cô tổ, ngài đến rồi ạ, để tôi lập tức dẫn đường cho ngài.” Cô ta cứ nhìn chằm chằm Âu Dương Mặc Kỳ đứng bên cạnh Vương Vượng Vượng hết lần này đến lần khác.
Vương Vượng Vượng lạnh nhạt: “Hướng Diệu, không cần đôi mắt này nữa thì nói một tiếng, tôi móc ra giúp cô.”
Vương Vượng Vượng: “Mắt kém rồi đúng không, anh ấy không hề bình thường đâu.”
Hướng Diệu nhíu mày, nhìn Âu Dương Mặc Kỳ từ đầu đến chân, rồi lại từ chân lên đầu cả chục lần, ngoại trừ việc đẹp trai ra thì chẳng nhìn ra điểm gì đặc biệt cả. Lẽ nào bà cô tổ đến nhân gian, gu thẩm mỹ cũng bị tụt hạng rồi?
Cô ta không dám nói nhiều nữa, bản thân hiện tại vẫn đang mang tội lập công, không có quyền phát ngôn quá trớn, lỡ chọc bà cô tổ không vui, bóp nát đầu chó của cô ta thì toang.
Không biết từ lúc nào, Lai Phúc cũng đã đến! Hướng Diệu chỉ vào con chó đen, ngón tay run rẩy nói: “Lai… Lai… Lai Phúc? Nó cũng đến sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


