Khương Tước cười đến sắp ngất đi, hét về phía Từ Ngâm Khiếu: “Ngươi mau ngậm miệng lại đi, cẩn thận con ong đó hôn môi ngươi đấy.”
Một câu nói thành công khiến Từ Ngâm Khiếu không bao giờ mở miệng ra nữa.
Có một con ong đuôi đen phát hiện ra Khương Tước, đôi mắt đen láy nhìn Khương Tước một lát, đuôi khẽ động, bắn ra một chiếc kim độc màu đen.
Khương Tước vung kiếm chém đứt kim độc, tay trái tung Câu Thiên Quyết móc vào thân cây, nhảy lên áp sát ong đuôi đen, rót linh lực vào kiếm, một kiếm chẻ đôi con ong.
Con còn lại vừa định vểnh đuôi lên đã bị Khương Tước một kiếm chém bay đầu.
Khương Tước lộn người đáp xuống thân cây đang trói Từ Ngâm Khiếu, lúc này mới nhìn thấy trên người hắn bị bôi thứ gì đó, ngửi giống như mật ong, thảo nào hai con ong đuôi đen kia cứ vây quanh liếm hắn.
“Sao thế này, ngươi bị người ta đánh lén à?” Khương Tước ngồi trên thân cây tán gẫu với hắn.
“Còn không phải do hai tên không bằng cầm thú của Lục Nhâm Tông kia sao!” Từ Ngâm Khiếu khẽ nhíu mày kiếm, ánh mắt đầy vẻ khinh thường, hắn giương mắt liếc Khương Tước một cái, “Còn ngẩn ra đó làm gì, mau cởi trói cho ta.”
Từ Ngâm Khiếu cách lớp lưới, cả người tỏa ra mùi vị ngọt ngào, mặt tức đến xanh lè: “Vậy ngươi đi đi, ông đây cóc cần ngươi cứu.”
“Được thôi.”
Khương Tước lưu loát nhảy xuống cây, không chút do dự cất bước đi luôn.
Thấy Khương Tước thật sự không định cứu mình, Từ Ngâm Khiếu lúc này mới hoảng hốt: “Này! Ngươi đứng lại!”
Khương Tước đầu cũng không ngoảnh lại, trơ mắt nhìn người ngày càng đi xa, Từ Ngâm Khiếu nhắm mắt gào lên: “Ta nợ ngươi một lần là được chứ gì!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-931248.png&w=256&q=75)
