Hai người sóng vai mà đứng, vạt áo bay bay, hôn khế màu vàng trên trán suýt chút nữa chọc mù mắt chó của mọi người.
Đệ tử vây xem thi nhau cúi gập người chín mươi độ, chắp tay gửi lời xin lỗi đến Khương Tước, âm thanh vang vọng tận mây xanh.
Các đệ tử cúi đầu điên cuồng trao đổi ánh mắt: “Thấy hôn khế đó chưa, tình huống gì tình huống gì!”
“Thấy rồi thấy rồi, không thể nào không thể nào, ả là Tiên chủ phu nhân?!”
“Chắc không phải đâu, cho dù đều có hôn khế cũng không thể chứng minh hai người họ là một đôi.”
“Ta cảm thấy chính là vậy, các ngươi không cảm thấy Tiên chủ có ý chống lưng cho ả sao?”
“Không... đâu, Tiên chủ luôn công bằng như vậy mà.”
“Được rồi đừng đoán mò nữa, lát nữa hỏi mấy người Lam Vân Phong đó, bọn họ chắc chắn biết!”
“Đúng đúng đúng!”
Như sợ người khác đoán không ra vậy.
Làm cái quái gì thế?!
Người duy nhất trong toàn trường không nghi ngờ mối quan hệ của hai người họ chính là Tống Thanh Trần, trong lòng ả đã sớm nhận định Tiên chủ phu nhân là Khương Phất Sinh, hoàn toàn không nghĩ đến Khương Tước.
Ánh mắt Vô Uyên quét qua mọi người, giọng nói trong trẻo lạnh lùng: “Đã biết sai, vậy thì chịu phạt.”
Chúng đệ tử khuỵu gối quỳ xuống: “Xin Tiên chủ ban phạt.”
Dứt lời, yết hầu những người đang quỳ lóe lên ánh sáng, không thể phát ra âm thanh nào nữa.
Giọng nói của Vô Uyên như âm thanh từ cõi trời vang vọng trên không trung: “Không biết chân tướng, tự tiện công kích, phạt cấm ngôn một tháng, tự kiểm điểm lỗi lầm.”
Chúng đệ tử im lặng dập đầu tạ ơn Tiên chủ từ bi.
Khi ánh mắt thanh lãnh rơi xuống người Tống Thanh Trần, ả bất giác rùng mình một cái, lên tiếng biện giải: “Tiên chủ minh xét, ta không biết Tồn Ảnh Ngọc xảy ra vấn đề, không phải cố ý.”
Ả ánh mắt long lanh nhìn Vô Uyên, đuôi mắt chóp mũi đều đỏ ửng, dường như chỉ cần đủ đáng thương thì bất cứ lỗi lầm nào cũng có thể được tha thứ.
Ngay lúc nước mắt sắp tràn ra khỏi hốc mắt, Tống Thanh Trần nhìn thấy Vô Uyên khẽ nhếch môi với ả, trong lòng ả mừng rỡ, ả biết ngay mà, Vô Uyên đối với ả là khác biệt, ngài ấy nhất định sẽ không trách tội——
“Tống Thanh Trần, vu khống tử đệ tiên môn, phạt cấm túc ở Hồng Vũ Động ba tháng.”
Ý cười của Tống Thanh Trần cứng đờ trên mặt.
Trong Hồng Vũ Động không có linh khí, chỉ có hàn băng vô tận, căn bản không thể dẫn linh tu luyện, thời gian ba tháng, Khương Phất Sinh chẳng phải nhất định sẽ Trúc Cơ trước ả sao?
Không, ả không muốn!
“Tiên chủ...”
“Được rồi, còn chê chưa đủ mất mặt sao?” Lời của Tống Thanh Trần bị Bạch Lạc Châu ngắt ngang, hắn lạnh giọng nhắc nhở Tống Thanh Trần, “Làm trái hình phạt của Tiên chủ chỉ càng nặng thêm, muội nếu không nắm chắc tự chứng minh sự trong sạch thì đừng lắm miệng nữa.”
Tống Thanh Trần gắt gao nhìn chằm chằm Vô Uyên và Khương Tước trên vân chu, đáy mắt ẩn chứa sự không cam lòng mãnh liệt, nhưng ả đã nghe lọt lời của Bạch Lạc Châu, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, cúi đầu lĩnh mệnh.
Hôm nay ả đã sai một nước cờ, nếu nói thêm e rằng sẽ chọc Tiên chủ chán ghét.
Dù sao ba tháng sau cũng sẽ ra ngoài, đến lúc đó vừa vặn gặp đợt đại hội tỷ thí của tiên giới, ân oán hận thù với hai chị em Khương Phất Sinh đến lúc đó thanh toán một thể.
“Thanh Trần, tạ ơn Tiên chủ ban phạt.”
Khoảnh khắc ả dứt lời, hai người tu tiên mặc áo choàng trắng tinh vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng ả, bên hông mỗi người đeo một miếng ngọc bội màu băng lam, chính là đệ tử phụ trách canh giữ Hồng Vũ Động.
Trái phải đặt tay lên vai Tống Thanh Trần, ánh sáng gấp gáp lóe lên, ba người chớp mắt biến mất tại chỗ.
Chúng đệ tử vây xem đều thành người câm, đệ tử thân truyền chưa câm cũng không còn lời nào để nói.
Khung cảnh một phen yên tĩnh, chỉ có mây trôi lững lờ.
Vô Uyên liếc mắt nhìn Khương Tước: “Thế nào?”
Khương Tước nhướng mày: “Đa tạ, nhưng nếu ngươi có thể đập bọn chúng thành bùn, ta sẽ thấy sướng hơn.”
Vô Uyên thu hồi tầm mắt, ý cười nơi đáy mắt như ánh sáng lướt qua: “Đi thôi.”
Chuyện nơi này đã xong, mọi người khởi hành về tông.
Vô Uyên nhận lấy cá sấu khổng lồ từ tay Khương Tước: “Ta xử lý.”
“Được.” Vô Uyên đối với chuyện của bách tính vẫn rất để tâm, Khương Tước không chút do dự, cẩn thận đặt Tiểu Ngạc vào tay Vô Uyên, đổi cho hắn nâng.
Hai người vừa bàn giao xong, Hổ Hổ liền nhào về phía Khương Tước.
Khương Tước xoay người ôm Hổ Hổ đầy một vòng tay, túm lấy nó vuốt ve một hồi lâu, lấy từ trong túi Tu Di ra bánh trái nàng mang cho nó: “Hổ Hổ ta mang đồ ăn ngon cho ngươi này, mau nếm thử đi.”
Nàng ném một miếng, Hổ Hổ đón một miếng.
Vẫn là cái bộ dạng chó má đó.
Vô Uyên không nỡ nhìn, hắn thả lỏng uy nghiêm tản đi hết, chỉ còn lại vài phần lười biếng, tựa vào mạn vân chu, một tay chống đầu, liếc mắt ngắm phong cảnh, mặc cho Khương Tước và Bạch Diệu làm loạn.
“Này.” Khương Tước đột nhiên gọi hắn một tiếng, Vô Uyên nhìn sang, Khương Tước đưa tới một miếng bánh trái hình hoa sen.
“Cái này ngon nhất, ngươi nếm thử xem.” Khóe miệng nàng ngậm ý cười nhạt, ánh mắt trong veo, từ sau lần cận kề cái chết ở Phù Nhai Điện ngày đó, ánh mắt nàng nhìn hắn không còn sự kính sợ nữa.
Văn Diệu nhìn thấy động tác của Khương Tước, vội vàng qua đó ngăn cản: “Tiên chủ ngài ấy không bao giờ ăn thức ăn của nhân gian...”
Lời còn chưa dứt liền thấy Vô Uyên mây trôi nước chảy nhận lấy bánh trái cắn một miếng, thậm chí còn nhạt giọng nói một câu: “Không tồi.”
Văn Diệu chớp chớp mắt ngẩn ngơ tại chỗ, lặng lẽ tát nhẹ mình một cái, chuyện của đôi vợ chồng trẻ hắn xen vào quản làm gì cho thừa thãi.
Quay đầu nhìn thấy Bạch Hổ đang mong ngóng nhìn Khương Tước, Văn Diệu cũng lấy từ trong túi Tu Di của mình ra một miếng bánh trái, hướng về phía Hổ Hổ: “Chụt chụt chụt.”
Chuốc lấy một tiếng gầm gừ hơi giận dữ của Hổ Hổ.
Văn Diệu: “Phiền chết đi được!”
Khương Tước rõ ràng cũng gọi như vậy mà, con Bạch Hổ này sao lại tiêu chuẩn kép như vậy hả!
Không được, không thể chỉ có một mình hắn bị tổn thương.
Văn Diệu đưa bánh trái cho Diệp Lăng Xuyên: “Huynh thử xem.”
Diệp Lăng Xuyên: “Không hứng thú.”
Văn Diệu lặng lẽ nhìn hắn một lát.
Diệp Lăng Xuyên nhận lấy bánh ngọt, hướng về phía Hổ Hổ: “Chụt chụt chụt.”
“...”
Bạch Hổ cho hắn một ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.
Văn Diệu: “Phụt!”
Hai người lại bắt đầu đánh nhau.
Khương Tước qua đó can ngăn: “Các sư huynh đừng đánh nữa, chúng ta tới đếm tiền đi.”
Văn Diệu và Diệp Lăng Xuyên dừng động tác nhìn về phía Khương Tước, đếm tiền? Từ vựng nghe thật xa lạ.
Khương Tước lắc lắc túi Tu Di trong tay với bọn họ, bọn họ thậm chí còn nghe thấy tiếng linh thạch va chạm.
Hai người nhanh chóng buông tóc nhau ra, Thẩm Biệt Vân Mạnh Thính Tuyền cũng đi về phía Khương Tước, năm cái đầu chụm thành một vòng tròn, Khương Tước mở túi Tu Di của mình ra.
“Oa!”
Văn Diệu che mắt né tránh: “Chói quá, mắt chó của ta.”
Trong túi Tu Di ngoài mười vạn thượng phẩm linh thạch Bạch Lạc Châu đưa, còn có mười tám vạn tộc trưởng Linh tộc cho, cộng thêm linh thực trong năm cái túi Tu Di, gộp lại cũng phải cả trăm vạn.
Quỷ nghèo Khương Tước rơi những giọt nước mắt hạnh phúc.
Về nàng sẽ xây một căn biệt thự nhỏ!
Khương Tước đang ôm túi Tu Di hôn hít, Thẩm Biệt Vân thấp giọng hỏi Mạnh Thính Tuyền: “Đệ có cảm thấy tiểu sư muội xinh đẹp hơn không?”
Trước khi ra khỏi tông môn cả người muội ấy còn gầy gò ốm yếu, có lẽ là do tiến giai, không chỉ cao lên một khúc, sắc mặt cũng hồng hào hơn trước, làn da vốn hơi thô ráp cũng trở nên mịn màng.
Trước kia còn giống một đứa trẻ, bây giờ đã có thể gọi một tiếng mỹ nhân rồi.
Mạnh Thính Tuyền gật đầu: “Đẹp.”
Diệp Lăng Xuyên lạnh lùng xen vào: “Nhưng mà, các huynh có nhớ không, Tiên chủ hình như bảo Tông chủ dạy chúng ta kiếm đạo thì phải.”
Mấy người thần kinh còn thô hơn cả rãnh Mariana rốt cuộc cũng tỉnh ngộ: “Đúng ha.”
Mấy đạo ánh mắt nóng rực bắn về phía Kiếm Lão đang ngáy o o, Kiếm Lão gãi gãi mặt, mắt trái mở ra một khe hở: “Có thu hoạch là được rồi, làm người đừng quá cứng nhắc.”
Năm người nâng túi Tu Di nặng trĩu trong tay, không thể phản bác.
Khương Tước chắp tay với Kiếm Lão: “Tấm gương của thế hệ chúng ta.”
Trạng thái tinh thần này, xuất sắc.
Lần này vào lĩnh vực, ngoài linh thực linh thạch, Câu Thiên Quyết của Khương Tước đã luyện đến tầng thứ ba, có thể móc vật móc người.
Tu vi trực tiếp thăng hai giai, từ Luyện Khí tầng hai lên Luyện Khí tầng bốn.
Mấy vị sư huynh cũng lần đầu tiên trải nghiệm thú vui đóng gói linh thực từng bó từng bó.
Thu hoạch không nhỏ.
Cảnh vật xung quanh biến đổi nhanh chóng, mấy người rất nhanh đã đến Lam Vân Phong.
Vô Uyên về Vô Danh Phong, Kiếm Lão ở lại trên vân chu ngủ nướng, Thẩm Biệt Vân dẫn sư đệ sư muội đi báo cáo tình hình rèn luyện lần này cho Thanh Sơn trưởng lão, Hổ Hổ theo sau Khương Tước, hình bóng không rời.
Mấy người vừa đi đến cửa nhà tranh, liền nghe thấy bên trong truyền ra từng trận ồn ào.
Thanh Sơn trưởng lão gầm lên một tiếng: “Các ngươi đừng hòng cướp đồ nhi của ta!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-448776.png&w=256&q=75)